<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<feed xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom"
      xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" 
      xml:lang="vn">
<title>TRẦN HỒNG ÁNH</title> 
<link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com" /> 
<link href="http://anhhp.vnweblogs.com/rss/atom/24920" rel="self" type="application/rss+xml" />
	 
	<updated>2012-05-16T00:55:35+07:00</updated> 
<generator>lifetype-1.2.11_r7114</generator> 
<id>http://anhhp.vnweblogs.com/rss/atom/24920</id>
 
<rights>Copyright (c) anhhp</rights> 
  
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2012-05-16:363756</id>
 <title>Phượng hồng bên em</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/363756" /> 
  
 <updated>2012-05-16T00:55:35+07:00</updated> 
 <summary type="text">    Phượng hồng b&amp;ecirc;n em    
  &amp;nbsp;(Thương tặng những học sinh trường THCS Gia Minh - Thủy Nguy&amp;ecirc;n - Hải Ph&amp;ograve;ng)  
  &amp;nbsp;  
 Ơ! Th&amp;aacute;ng Năm ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
     Phượng hồng b&ecirc;n em    
  &nbsp;(Thương tặng những học sinh trường THCS Gia Minh - Thủy Nguy&ecirc;n - Hải Ph&ograve;ng)  
  &nbsp;  
 Ơ! Th&aacute;ng Năm đ&atilde; về đấy sao?  
 M&agrave; sớm nay nắng &ugrave;a về, nắng thế! 
 S&acirc;n trường t&ocirc;i ch&uacute;m ch&iacute;m ch&ugrave;m phượng vĩ 
 Những ng&oacute;n gầy ve vẫy gi&oacute; đu đưa. 
 &nbsp; 
 Thầy bảo&hellip; 
 Trường t&ocirc;i giữa&nbsp; v&ugrave;ng đất mặn chua 
 Phượng guộc gầy, l&aacute; xanh xao ngơ ng&aacute;c 
 Mỗi m&ugrave;a về chỉ đ&agrave;n ve xao x&aacute;c 
 Vươn thật d&agrave;i kh&uacute;c độc tấu m&ugrave;a thi. 
 &nbsp; 
 Chợt sớm nay 
 Phượng h&eacute; cười 
 Trong mắt l&aacute; h&acirc;y h&acirc;y 
 C&aacute;nh hồng mảnh mai 
 như m&ocirc;i cười em mười s&aacute;u 
 &nbsp; 
 Mắt lũ trẻ ch&uacute;ng t&ocirc;i cứ trong veo 
 Mấy đứa x&ocirc; nhau nhảy l&ecirc;n nh&igrave;n cho r&otilde; 
 Bọn con g&aacute;i tr&ecirc;n h&agrave;nh lang ngắm ngh&iacute;a 
 Chẳng đứa n&agrave;o d&aacute;m leo&hellip; h&igrave;nh như sợ c&acirc;y đau&hellip; 
 &nbsp; 
 Mấy c&ocirc; ch&iacute;ch b&ocirc;ng đ&ocirc;i ch&acirc;n tăm nhảy nh&oacute;t ch&iacute;p chiu 
 C&acirc;y si gi&agrave; gật g&ugrave; ch&ograve;m r&acirc;u n&acirc;u bu&ocirc;ng th&otilde;ng 
 Ve cũng ng&acirc;n bắt đầu lời h&aacute;t 
 B&aacute;c trống gi&agrave; ngồi im giờ l&ecirc;n tiếng t&ugrave;ng! t&ugrave;ng! 
 &nbsp; 
 Lời c&ocirc; h&ocirc;m nay sao vang hơn 
 Nắng mai trong hơn, ng&oacute; qua cửa sổ 
 Thương c&aacute;i đất nhọc nhằn, kh&ocirc;ng ngại khổ 
 Hoa sẽ về b&ecirc;n học tr&ograve; mỗi m&ugrave;a thi&hellip; 
 ĐINH TH&Uacute;Y H&Agrave;  
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2012-05-08:363211</id>
 <title>Mừng 57 năm Giải phóng Hải Phòng</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/363211" /> 
  
 <updated>2012-05-08T07:12:15+07:00</updated> 
 <summary type="text">   Mừng 57 năm Giải ph&amp;oacute;ng Hải Ph&amp;ograve;ng    
  57  năm trước đ&amp;acirc;y, ng&amp;agrave;y 13/5/1955 &amp;ndash; th&amp;agrave;nh phố Hải Ph&amp;ograve;ng l&amp;agrave; nơi &amp;ldquo;đi trước ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
    Mừng 57 năm Giải ph&oacute;ng Hải Ph&ograve;ng    
  57  năm trước đ&acirc;y, ng&agrave;y 13/5/1955 &ndash; th&agrave;nh phố Hải Ph&ograve;ng l&agrave; nơi &ldquo;đi trước &ndash;  về sau&rdquo; trong cuộc kh&aacute;ng chiến chống thực d&acirc;n Ph&aacute;p, miền Bắc đ&atilde; được  giải ph&oacute;ng ho&agrave;n to&agrave;n, l&agrave;m tiền đề cho những trang sử vẻ vang, rạng rỡ  Việt Nam tr&ecirc;n to&agrave;n cầu. 57 năm chiến đấu, x&acirc;y dựng, ph&aacute;t triển, hội nhập  bền vững, Đảng bộ qu&acirc;n v&agrave; d&acirc;n th&agrave;nh phố Hải Ph&ograve;ng khắc ghi lời dạy của  B&aacute;c Hồ k&iacute;nh y&ecirc;u, x&acirc;y dựng Hải Ph&ograve;ng ng&agrave;y c&agrave;ng &ldquo;đ&agrave;ng ho&agrave;ng hơn &ndash; to đẹp  hơn&rdquo;, l&agrave; th&agrave;nh phố đ&ocirc; thị loại I &ndash; cấp quốc gia, l&agrave; v&ugrave;ng kinh tế trọng  điểm, đầu mối giao thương quan trọng của quốc gia, của v&ugrave;ng v&agrave; khu vực.  Kinh tế ph&aacute;t triển &ndash; x&atilde; hội phồn vinh &ndash; đời sống nh&acirc;n d&acirc;n ng&agrave;y c&agrave;ng được  n&acirc;ng cao. 
 Kỷ niệm 57 năm Ng&agrave;y giải ph&oacute;ng Hải Ph&ograve;ng  (13/5/1955 &ndash; 13/5/2012)&nbsp; gắn với kỷ niệm 122 năm ng&agrave;y sinh Chủ tịch Hồ  Ch&iacute; Minh &ndash; anh h&ugrave;ng giải ph&oacute;ng d&acirc;n tộc, danh nh&acirc;n văn h&oacute;a thế giới  (19/5/1890 &ndash; 19/5/2012) v&agrave; kỷ niệm c&aacute;c ng&agrave;y lễ lớn của đất nước trong  những ng&agrave;y th&aacute;ng 5 lịch sử h&agrave;o h&ugrave;ng. C&aacute;n bộ, Đảng vi&ecirc;n v&agrave; nh&acirc;n d&acirc;n th&agrave;nh  phố Hải Ph&ograve;ng ph&aacute;t huy truyền thống &ldquo;Trung dũng &ndash; Quyết thắng&rdquo;, năng  động, s&aacute;ng tạo, khắc phục kh&oacute; khăn, vượt qua th&aacute;ch thức, đo&agrave;n kết một  l&ograve;ng, quyết t&acirc;m thực hiện thắng lợi Nghị quyết Đại hội XI của Đảng, Nghị  quyết Đại hội XIV Đảng bộ th&agrave;nh phố, Nghị quyết 32 của Bộ Ch&iacute;nh trị về  &ldquo;x&acirc;y dựng v&agrave; ph&aacute;t triển th&agrave;nh phố Hải Ph&ograve;ng trong thời kỳ c&ocirc;ng nghiệp  h&oacute;a - hiện đại h&oacute;a đất nước&rdquo;, tiếp tục đẩy mạnh thực hiện thắng lợi cuộc  vận động &ldquo;Học tập v&agrave; l&agrave;m theo tấm gương đạo đức Hồ Ch&iacute; Minh&rdquo;. 
 &ldquo;Th&aacute;ng Năm rợp trời hoa phượng đỏ, ơi  Hải Ph&ograve;ng th&agrave;nh phố qu&ecirc; hương&rdquo; &ndash; Đảng bộ, ch&iacute;nh quyền, qu&acirc;n v&agrave; d&acirc;n th&agrave;nh  phố Cảng đẩy mạnh phong tr&agrave;o thi đua y&ecirc;u nước, quyết t&acirc;m thực hiện  thắng lợi c&aacute;c nhiệm vụ, chỉ ti&ecirc;u kinh tế - x&atilde; hội năm 2012 &ndash; năm &ldquo;Đ&ocirc; thị  v&agrave; an to&agrave;n giao th&ocirc;ng&rdquo;. Tất cả v&igrave; mục ti&ecirc;u d&acirc;n gi&agrave;u, nước mạnh, d&acirc;n  chủ, c&ocirc;ng bằng, văn minh. 
 TRẦN HỒNG &Aacute;NH 
   ĐỂ ĐỌC V&Agrave; VIẾT COMMENT CHO ENTRY N&Agrave;Y, MỜI BẠN CLICK V&Agrave;O "Xem tiếp" DƯỚI Đ&Acirc;Y   
  (Xem tiếp)   
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2012-05-03:363213</id>
 <title>Mưa mùa hạ</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/363213" /> 
  
 <updated>2012-05-03T07:15:14+07:00</updated> 
 <summary type="text">   Mưa m&amp;ugrave;a hạ   
  Trời  mưa, tr&amp;ecirc;n đường c&amp;oacute; một kẻ đầu trần đang thong thả bước dưới l&amp;agrave;n mưa xối  xả. Những giọt nước mưa ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
    Mưa m&ugrave;a hạ   
  Trời  mưa, tr&ecirc;n đường c&oacute; một kẻ đầu trần đang thong thả bước dưới l&agrave;n mưa xối  xả. Những giọt nước mưa m&aacute;t lịm chảy tr&agrave;n gập tr&ecirc;n gương mặt kh&ocirc;ng xinh  đẹp. Đ&ocirc;i mắt m&agrave;u n&acirc;u mở to b&igrave;nh thản nh&igrave;n những &aacute;nh chớp x&eacute; ngang dọc  bầu trời. Dưới m&aacute;i hi&ecirc;nnhững ng&ocirc;i nh&agrave; ven đường, nhiều đ&ocirc;i mắt tr&uacute; mưa  t&ograve; m&ograve; nh&igrave;n ra. Một người n&agrave;o đ&oacute; chợt thương cảm. &ldquo;Tội nghiệp, chắc c&ocirc; b&eacute;  bị t&acirc;m thần&rdquo;. 
 Kẻ t&acirc;m thần đ&oacute; l&agrave; t&ocirc;i. 
 T&ocirc;i c&oacute; một th&oacute;i quen đi&ecirc;n rồ l&agrave; th&iacute;ch đi  một m&igrave;nh dưới mưa. Đầu kh&ocirc;ng mũ , ch&acirc;n kh&ocirc;ng d&eacute;p v&agrave; thậm ch&iacute; c&ograve;n kh&ocirc;ng  th&egrave;m mặc &aacute;o &hellip; mưa. Hồi c&ograve;n ở qu&ecirc;, mỗi lần thấy t&ocirc;i b&ecirc;u mưa l&agrave; Thảo &ndash;  người chị ruột c&ugrave;ng ra đời một ng&agrave;y với t&ocirc;i &ndash; thường tr&ecirc;u chọc : &ldquo;Nước  mưa kh&ocirc;ng rửa sạch được lớp bụi than của người Quảng Ninh đ&acirc;u&rdquo;. T&ocirc;i ngấm  nguẩy v&eacute;o von: &ldquo;Trắng g&igrave; trắng bủng trắng xanh. Chẳng th&agrave; đen k&iacute;t cho  anh vừa l&ograve;ng&rdquo;. Tuy l&agrave; chị em sinh đ&ocirc;i nhưng t&ocirc;i kh&ocirc;ng giống Thảo. Chị c&oacute;  gương mặt dịu hiền, l&agrave;n da trắng v&agrave; đ&ocirc;i mắt buồn m&ecirc;nh mang. Thảo giống  mẹ t&ocirc;i. Chị c&ograve;n thửa hưởng của mẹ cả t&iacute;nh nh&uacute;t nh&aacute;t v&agrave; yếu đuối. Những  đ&ecirc;m mưa nghe tiếng s&eacute;t l&agrave; chị &ocirc;m chặt lấy t&ocirc;i run rẩy : &ldquo; Lạy trời, mong  n&oacute; đừng đ&aacute;nh tr&uacute;ng nh&agrave; m&igrave;nh&rdquo;. T&ocirc;i cười khanh kh&aacute;ch rồi v&ugrave;ng khỏi v&ograve;ng  tay chị ra s&acirc;n tắm mưa. Mặc chị la ầm ĩ trong nh&agrave;. Một lần, t&ocirc;i k&eacute;o Thảo  ra mưa. Đ&ecirc;m đ&oacute; chị t&ocirc;i bị cảm v&igrave; lạnh. 
 Trời vẫn mưa. Giờ đ&acirc;y chị đang l&agrave;m g&igrave;,  chị Thảo? Chắc hẳn chị đang ngồi run rẩy giữa bầy trẻ con m&agrave; chị y&ecirc;u  thương ? T&ocirc;i cố mường tượng ra khu&ocirc;n mặt tội nghiệp của chị. 
 Sau ng&agrave;y giỗ đầu của mẹ, bố t&ocirc;i dẫn về  một người đ&agrave;n b&agrave; trẻ hơn &ocirc;ng h&agrave;ng chục tuổi. Bố bảo: &ldquo;Từ nay, c&ocirc; Hoa sẽ  l&agrave; mẹ của hai con.&rdquo;. Thảo buồn b&atilde; chấp nhận điều đ&oacute;. C&ograve;n t&ocirc;i kh&ocirc;ng cam  chịu v&agrave; dễ tha thứ như chị. V&igrave; thế m&agrave; t&ocirc;i ra đi. Đ&ecirc;m chia tay, chị kh&oacute;c:  &ldquo;Thảo muốn đi với Hiền nhưng Thảo sợ. Rồi đ&acirc;y cuộc sống sẽ ra sao ?&rsquo;. &hellip;  T&ocirc;i gắt: &ldquo; chị th&igrave; c&aacute;i g&igrave; cũng sợ. Đ&ecirc;m sợ ma, ng&agrave;y sợ trộm cướp. Mưa sợ  sấm s&eacute;t. Suốt ng&agrave;y rụt cổ trong c&aacute;i vỏ ốc sợ h&atilde;i ấy m&agrave; nh&igrave;n ra cuộc đời  th&igrave; chỉ to&agrave;n ma quỷ&hellip;&rdquo;. Thảo nấc l&ecirc;n. T&ocirc;i vội v&agrave;ng &ocirc;m lấy chị an ủi:  &ldquo;Th&ocirc;i , đừng lo cho em nữa. Anh Mạnh đ&atilde; hứa sẽ xin việc cho em. Em sẽ  sống bằng sức lao động của ch&iacute;nh m&igrave;nh&rdquo;.Thảo van xin: &ldquo;Bố thương em. Cả  d&igrave; Hoa cũng rất y&ecirc;u em&rdquo;. &ldquo;Kh&ocirc;ng, em ở lại chỉ l&agrave; c&aacute;i gai trong mắt mọi  người&rdquo;. 
   ĐỂ ĐỌC V&Agrave; VIẾT COMMENT CHO ENTRY N&Agrave;Y, MỜI BẠN CLICK V&Agrave;O "Xem tiếp" DƯỚI Đ&Acirc;Y   
    (Xem tiếp)      
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2012-04-21:360075</id>
 <title>Chùm thơ của Nguyễn Đình Minh</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/360075" /> 
  
 <updated>2012-04-21T00:00:22+07:00</updated> 
 <summary type="text">  B&amp;aacute;o Văn nghệ (Hội Nh&amp;agrave; văn Việt Nam) số ra ng&amp;agrave;y h&amp;ocirc;m nay 21-4-2012 đăng một ch&amp;ugrave;m thơ 2 b&amp;agrave;i của t&amp;aacute;c giả Nguyễn Đ&amp;igrave;nh Minh ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
   B&aacute;o Văn nghệ (Hội Nh&agrave; văn Việt Nam) số ra ng&agrave;y h&ocirc;m nay 21-4-2012 đăng một ch&ugrave;m thơ 2 b&agrave;i của t&aacute;c giả Nguyễn Đ&igrave;nh Minh - hội vi&ecirc;n Hội Nh&agrave; văn th&agrave;nh phố Hải Ph&ograve;ng. Anh hiện l&agrave; Hiệu trưởng Trường Trung học phổ th&ocirc;ng Nguyễn Khuyến (huyện Vĩnh Bảo - Hải Ph&ograve;ng). Anh c&ograve;n l&agrave; hội vi&ecirc;n Hội Nh&agrave; b&aacute;o Việt Nam, hội vi&ecirc;n Hội Khoa học T&acirc;m l&iacute; th&agrave;nh phố Hải Ph&ograve;ng, Ph&oacute; văn ph&ograve;ng thường tr&uacute; B&aacute;o Nh&acirc;n đạo v&agrave; Đời sống- Cơ quan của Trung ương Hội Chữ thập đỏ Việt Nam﻿ tại Hải Ph&ograve;ng. Anh từng t&acirc;m sự: "T&ocirc;i kh&ocirc;ng c&oacute; những tham vọng cao si&ecirc;u về thơ. Đơn giản, thơ l&agrave; t&acirc;m trạng t&ocirc;i muốn gi&atilde;i b&agrave;y với con người, với ch&iacute;nh t&ocirc;i v&agrave; cả đất trời nữa. Thơ t&ocirc;i l&agrave; chiếc thuyền cứ đi đến những d&ograve;ng n&oacute; muốn, cập bến, rồi lại ra đi&hellip;v&agrave; chất v&agrave;o trong khoang&nbsp; to&agrave;n những thứ người đời ch&aacute;n ngắt, hoặc cho l&agrave; ng&ocirc; ngh&ecirc;: r&aacute;ng chiều, m&acirc;y n&uacute;i , &aacute;nh trăng,của tạo ho&aacute;; nỗi đau v&agrave; sự lạnh l&ugrave;ng v&ocirc; cảm của con người; cũng c&oacute; thể l&agrave; những đốm s&aacute;ng, nụ vui b&eacute; nhỏ&hellip;đem về m&agrave; ngẫm ngợi". &nbsp;Đến nay, Nguyễn Đ&igrave;nh Minh l&agrave; t&aacute;c giả của 3 tập thơ:  Người h&aacute;t quan họ đ&ecirc;m T&acirc;y hồ  (NXB Văn ho&aacute; D&acirc;n tộc - 2004),  C&acirc;u h&aacute;t ng&agrave;y xa  (NXB Hội nh&agrave; văn - 2005) v&agrave;  Ủ ấm tr&aacute;i tim  (NXB Hội nh&agrave; văn - 2011). Anh đ&atilde; đoạt c&aacute;c giải thưởng về thơ: 3 giải A d&agrave;nh cho cộng t&aacute;c vi&ecirc;n trang thơ B&aacute;o Lai Ch&acirc;u (1985-1989),Giải Tư cuộc thi thơ về đề t&agrave;i gi&aacute;o dục do TW Hội khuyến học Việt Nam tổ chức năm 2010, Giải Nhất cuộc vận động s&aacute;ng t&aacute;c về đề t&agrave;i "50 năm Đường Hồ Ch&iacute; Minh tr&ecirc;n biển" do Hội Li&ecirc;n hiệp VH&amp;NT Hải Ph&ograve;ng tổ chức năm 2011 v&agrave; Giải Nh&igrave; cuộc vận động s&aacute;ng t&aacute;c về đề t&agrave;i "Học tập v&agrave; l&agrave;m theo tấm gương đạo đức Hồ Ch&iacute; Minh" do Hội Li&ecirc;n hiệp VH&amp;NT Hải Ph&ograve;ng tổ chức năm 2011. Blog Trần Hồng &Aacute;nh xin ch&uacute;c mừng nh&agrave; thơ Nguyễn Đ&igrave;nh Minh v&agrave; giới thiệu ch&ugrave;m thơ mới của anh đăng b&aacute;o Văn Nghệ với bạn đọc y&ecirc;u thơ xa gần. 
   Hải Ph&ograve;ng    
 Những con t&agrave;u kh&ocirc;ng số đi dưới c&aacute;c v&igrave; sao   Thầm lặng về Nam   Khao kh&aacute;t đ&oacute;n ảnh ng&agrave;y từ biển cả   C&acirc;u ca chiều phố cũ   Tan ra trong tiếng bom rền   Em đi l&agrave;m ca ba tr&ecirc;n con đường đ&ecirc;m   T&oacute;c quấn v&agrave;o trong mũ   Kh&ocirc;ng giấu nổi m&ugrave;i hương l&aacute; sả   V&agrave; tiếng cười rất trẻ   Tiếng b&igrave;nh minh&hellip;  &nbsp;  Hải Ph&ograve;ng   Những cơn b&atilde;o rung chuyển bến bờ   mi&ecirc;n man s&oacute;ng dữ   Mồ h&ocirc;i trắng loang m&agrave;u &aacute;o thợ   Toa t&agrave;u tr&ocirc;i ngang qua phố   mang những mảnh trời   b&acirc;ng khu&acirc;ng tiếng ve&hellip;   Phượng vẫn ch&acirc;m lửa v&agrave;o h&egrave;   Rạo rực thắp những điều suy nghĩ   Năm cửa &ocirc; như b&agrave;n tay ch&acirc;u thổ   Vẫy gọi mặt trời l&ecirc;n   Những lồng ngực c&aacute;nh buồm   phồng căng tiếng biển   Những d&ograve;ng s&ocirc;ng quặn m&igrave;nh mở bến   Mạnh mẽ nồng n&agrave;n   Hơi thở đại dương.  &nbsp;  Hải Ph&ograve;ng   Hương gi&oacute; bể &ugrave;a đầy trong v&agrave;nh n&oacute;n chao nghi&ecirc;ng   B&agrave;i thơ nở c&ugrave;ng em v&agrave; hoa phượng   Da diết   Tiếng c&ograve;i t&agrave;u gọi bến   Kh&aacute;t khao dội l&ecirc;n   Trong tiếng s&oacute;ng gầm. 
   C&acirc;u chuyện hoa sen    
 Mẹ ơi hương thơm của hoa sen v&agrave; l&ograve;ng mẹ   C&aacute;c nh&agrave; thơ đ&atilde; kịp viết rồi   Vua đưa hoa về giếng ngọc   th&agrave;nh truyền thuyết một thời   Nhưng con kh&ocirc;ng hiểu   Trong giếng ngọc hoa sen liệu c&oacute; c&ograve;n thơm kh&ocirc;ng ?  &nbsp;  S&aacute;ng nay   Lời rao đưa hoa sen tr&ocirc;i nổi b&ecirc;n đường   Oằn nặng vai gầy bạc muối   &Aacute;nh mắt v&ugrave;i trong khăn   H&eacute;o &uacute;a   Lửa h&egrave; đổ xuống ch&oacute;i chang&hellip;  &nbsp;  Con nhớ về một v&ugrave;ng sen   Thuyền chở hương tr&ocirc;i tr&ecirc;n đầm nước   Đ&ecirc;m đẫm &aacute;nh trăng   Ng&agrave;y rực rỡ mặt trời   C&acirc;u chuyện xa x&ocirc;i   Như từ kiếp trước. 
 NGUYỄN Đ&Igrave;NH MINH  
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2012-04-04:363214</id>
 <title>Bản sắc một giọng thơ cho thiếu nhi</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/363214" /> 
  
 <updated>2012-04-04T07:17:24+07:00</updated> 
 <summary type="text">   Bản sắc một giọng thơ cho thiếu nhi   
    (  Đọc  Dắt biển l&amp;ecirc;n trời  của Ho&amp;agrave;i Kh&amp;aacute;nh, NXB Kim Đồng 2012)   
 Nh&amp;agrave; thơ Ho&amp;agrave;i ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
    Bản sắc một giọng thơ cho thiếu nhi   
    (  Đọc  Dắt biển l&ecirc;n trời  của Ho&agrave;i Kh&aacute;nh, NXB Kim Đồng 2012)   
 Nh&agrave; thơ Ho&agrave;i Kh&aacute;nh vừa cho ra mắt tập thơ thứ tư:  Dắt biển l&ecirc;n trời . Trước đấy anh đ&atilde; c&oacute; c&aacute;c tập:  B&eacute; kim gi&acirc;y ( 1991),  Tia nắng xanh ( 1996),  Trăng treo giữa nh&agrave;  (2004). Tất cả đều d&agrave;nh cho thiếu nhi. Thơ cho thiếu nhi x&eacute;t về mọi  phương diện đều hiếm, từ người s&aacute;ng t&aacute;c, t&aacute;c phẩm đến người đọc - từ xưa  đến nay v&agrave; tr&ecirc;n thế giới đều thế! Cũng kh&ocirc;ng c&oacute; g&igrave; lạ, người lớn với  mọi sự phức tạp đ&aacute;ng n&oacute;i, đ&aacute;ng viết hơn. Đấy l&agrave; chưa kể những năm gần  đ&acirc;y do mục đ&iacute;ch kinh doanh, s&aacute;ch b&aacute;o cho thiếu nhi c&oacute; xu hướng đổ x&ocirc; v&agrave;o  truyện tranh khiến thị hiếu thẩm mỹ của trẻ trở n&ecirc;n lệch lạc, khiến  ngay nh&agrave; văn nh&agrave; thơ cũng nản l&ograve;ng khi viết cho c&aacute;c em. Từ đ&oacute; mới thấy  gắn b&oacute; với c&aacute;c em được như Ho&agrave;i Kh&aacute;nh thật đ&aacute;ng tr&acirc;n trọng v&agrave; cần được  kh&iacute;ch lệ. 
 Trong Lời giới thiệu đầu tập  Dắt trời l&ecirc;n biển ,  nh&agrave; thơ Định Hải, người nhiều năm trong Ban văn học thiếu nhi Hội Nh&agrave;  văn Việt Nam viết: &ldquo;Khoảng v&agrave;i chục năm gần đ&acirc;y, Ho&agrave;i Kh&aacute;nh l&agrave; một trong  số hiếm hoi những nh&agrave; thơ viết cho thiếu nhi c&oacute; dấu ấn đậm n&eacute;t, c&oacute; bản  sắc ri&ecirc;ng biệt kh&oacute; nhầm lẫn&hellip; Hầu như ở c&aacute;c cuộc thi s&aacute;ng t&aacute;c thơ cho  thiếu nhi anh đều đoạt giải, m&agrave; thường l&agrave; giải cao&rdquo;. 
 Trẻ em ng&acirc;y thơ, hiếu động, tr&iacute; tưởng  tượng ngộ nghĩnh, ch&uacute;ng ưa ngọt ng&agrave;o t&igrave;nh cảm, kho&aacute;i những g&igrave; d&iacute; dỏm, cả  c&aacute;i hay c&aacute;i dở c&aacute;i tốt c&aacute;i xấu đều hồn nhi&ecirc;n, tuổi c&agrave;ng nhỏ c&agrave;ng coi  việc chơi hơn việc học v&agrave; khi chơi ch&uacute;ng &iacute;t nghĩ đến hậu quả kh&ocirc;ng hay  c&oacute; thể xảy ra. Thế n&ecirc;n trẻ cần phải học v&agrave; phải được bảo ban dạy dỗ v&agrave;  văn chương l&agrave; một trong những nơi trẻ học, nơi dạy trẻ. Nhưng &ldquo;l&ecirc;n lớp&rdquo;  cho c&aacute;c em phải hiểu t&acirc;m l&yacute; ch&uacute;ng. Nh&agrave; thơ Định Hải t&acirc;m đắc với Viện sĩ  Vavilov: &ldquo;Khi con trẻ đ&aacute;nh hơi thấy m&ugrave;i gi&aacute;o huấn, ch&uacute;ng sẽ bỏ chạy thật  xa!&rdquo;. Ho&agrave;i Kh&aacute;nh nắm được t&acirc;m l&yacute; trẻ, anh biết trẻ em th&iacute;ch g&igrave;, muốn  g&igrave;, biết c&aacute;ch chơi với c&aacute;c em, biết ho&agrave; nhập v&agrave;o thế giới trẻ thơ n&ecirc;n  n&oacute;i l&ecirc;n được c&aacute;ch nghĩ c&aacute;ch cảm của c&aacute;c em v&agrave; đấy ch&iacute;nh l&agrave; l&yacute; do thơ anh  được trẻ em y&ecirc;u th&iacute;ch. 
   ĐỂ ĐỌC V&Agrave; VIẾT COMMENT CHO ENTRY N&Agrave;Y, MỜI BẠN CLICK V&Agrave;O "Xem tiếp" DƯỚI Đ&Acirc;Y   
    (Xem tiếp)      
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2012-03-28:355081</id>
 <title>Chợ phiên giữa lòng thành phố Cảng</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/355081" /> 
  
 <updated>2012-03-28T00:15:57+07:00</updated> 
 <summary type="text">   Chợ phi&amp;ecirc;n giữa l&amp;ograve;ng th&amp;agrave;nh phố Cảng    
  N&amp;oacute;i đến chợ phi&amp;ecirc;n, người ta thường nghĩ ngay tới n&amp;eacute;t sinh hoạt văn h&amp;oacute;a của ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
    Chợ phi&ecirc;n giữa l&ograve;ng th&agrave;nh phố Cảng    
  N&oacute;i đến chợ phi&ecirc;n, người ta thường nghĩ ngay tới n&eacute;t sinh hoạt văn h&oacute;a của người d&acirc;n ở những v&ugrave;ng n&uacute;i cao hoặc những v&ugrave;ng n&ocirc;ng th&ocirc;n xa đ&ocirc; thị. Mấy ai nghĩ rằng vẫn c&oacute; một phi&ecirc;n chợ được họp đều đặn h&agrave;ng tuần ngay giữa l&ograve;ng th&agrave;nh phố. Một phi&ecirc;n chợ c&ograve;n nguy&ecirc;n vẹn vẻ nhộn nhịp v&agrave; những n&eacute;t độc đ&aacute;o của chợ truyền thống khi xưa. Một phi&ecirc;n chợ từ l&acirc;u đ&atilde; trở th&agrave;nh niềm tự h&agrave;o của người d&acirc;n th&agrave;nh phố cảng qu&ecirc; t&ocirc;i. Ấy l&agrave; phi&ecirc;n chợ H&agrave;ng.&nbsp; 
 Chợ H&agrave;ng họp v&agrave;o mỗi s&aacute;ng chủ nhật hằng tuần. T&ocirc;i kh&ocirc;ng biết chợ c&oacute; từ bao giờ, nghe &ocirc;ng t&ocirc;i n&oacute;i h&igrave;nh như từ thời Ph&aacute;p. C&ograve;n t&ocirc;i chỉ biết khi c&ograve;n b&eacute;, t&ocirc;i đ&atilde; được theo &ocirc;ng ngoại đi chợ. Trong nhận thức của t&ocirc;i ng&agrave;y ấy, nếu theo mẹ đi chợ l&agrave; đi mua thức ăn ở chợ th&ocirc;ng thường, c&ograve;n đi chợ với &ocirc;ng l&agrave; được đi chơi, đi ngắm c&acirc;y cối v&agrave; những con vật v&ocirc; c&ugrave;ng ngộ nghĩnh. Những thứ lạ lẫm ấy lu&ocirc;n g&acirc;y hứng th&uacute; đối với những đứa trẻ th&agrave;nh phố ch&uacute;ng t&ocirc;i, đến nỗi mỗi lần đi chợ l&agrave; một lần t&ocirc;i ao ước gi&aacute; như m&igrave;nh được ở n&ocirc;ng th&ocirc;n, c&oacute; mảnh đất v&agrave; một c&aacute;i s&acirc;n rộng để c&oacute; thể trồng c&acirc;y v&agrave; nu&ocirc;i những con vật m&agrave; m&igrave;nh th&iacute;ch. &Ocirc;ng t&ocirc;i cũng trồng c&acirc;y, nhưng to&agrave;n trồng trong chậu. Mấy c&aacute;i chậu nhựa hỏng được &ocirc;ng chằng d&acirc;y th&eacute;p rồi đổ đất trồng c&acirc;y trong đ&oacute;. N&agrave;y l&agrave; h&uacute;ng quế, kinh giới, t&iacute;a t&ocirc;. Kia l&agrave; kh&oacute;m gừng hay c&acirc;y ớt. C&oacute; cả mấy chậu hoa mười giờ, hoa sam Nhật được trồng tươm tất hơn trong mấy c&aacute;i chậu bằng đất nung. &Ocirc;ng t&ocirc;i cũng nu&ocirc;i ch&oacute;, c&oacute; l&uacute;c c&oacute; đến ba bốn con, con n&agrave;o cũng đẹp, cũng&nbsp; kh&ocirc;n. T&ocirc;i kh&ocirc;ng biết việc nu&ocirc;i trồng những c&acirc;y, con ấy trong sự chật chội của phố phường c&oacute; &yacute; nghĩa với &ocirc;ng như thế n&agrave;o. Nhưng t&ocirc;i biết chắc một điều: tất cả những c&acirc;y ấy, con ấy đều được &ocirc;ng mua giống ở chợ H&agrave;ng bởi mỗi sớm chủ nhật, t&ocirc;i đều thấy &ocirc;ng đi. Khi muốn cho t&ocirc;i đi c&ugrave;ng, &ocirc;ng thường bảo: &ldquo; &Ocirc;ng đi chơi chợ đ&acirc;y, c&oacute; theo kh&ocirc;ng?&rdquo;. Đến b&acirc;y giờ t&ocirc;i mới thấy c&aacute;i kh&aacute;i niệm &ldquo; đi chơi chợ &rdquo; thật l&agrave; độc đ&aacute;o. Người ta đi chợ l&agrave; để b&aacute;n mua, c&ograve;n những người đi chợ H&agrave;ng như &ocirc;ng t&ocirc;i chủ yếu l&agrave; đi chơi. Một th&uacute; chơi thật lạ. 
 Nh&agrave; t&ocirc;i ở gần chợ, chỉ cần đi bộ một l&uacute;c l&agrave; tới nơi. Ng&agrave;y ấy, chợ họp tr&ecirc;n một b&atilde;i đất rộng. H&igrave;nh như kh&ocirc;ng c&oacute; cổng (hoặc c&oacute; nhưng v&igrave; đ&ocirc;ng người qu&aacute;, mải chen ch&uacute;c m&agrave; t&ocirc;i chẳng bao giờ nh&igrave;n thấy cũng n&ecirc;n). Thứ thường cuốn h&uacute;t t&ocirc;i đầu ti&ecirc;n l&agrave; gian h&agrave;ng b&aacute;n c&aacute; chọi ngay cổng chợ. Tr&ecirc;n một c&aacute;i gi&aacute; bằng gỗ nhiều tầng, người ta b&agrave;y đầy những chai thủy tinh. Trong mỗi c&aacute;i chai chứa lưng lửng nước ấy l&agrave; một ch&uacute; c&aacute; chọi. Con m&agrave;u đỏ t&iacute;a, con m&agrave;u xanh lam. Con n&agrave;o cũng c&oacute; những c&aacute;i v&acirc;y sặc sỡ, d&agrave;i thật d&agrave;i, mềm mại uốn lượn như những dải lụa nhỏ x&iacute;u. Ngay b&ecirc;n cạnh đ&oacute;, một đ&aacute;m người đang&nbsp; t&uacute;m tụm v&agrave;o nhau, h&ograve; reo huy&ecirc;n n&aacute;o. Th&igrave; ra người ta đang chơi chọi c&aacute;. Cho hai con c&aacute; v&agrave;o chung một chai, x&oacute;c nhẹ rồi đặt xuống, xo&aacute;y nước trong chai đang c&ograve;n xoắn t&iacute;t th&igrave; hai con c&aacute; đ&atilde; lao v&agrave;o nhau. Ch&uacute;ng x&ugrave; v&acirc;y, lừa miếng, đớp v&agrave;o đối phương tới tấp, con n&agrave;o đuối sức bỏ chạy trước l&agrave; thua. C&oacute; con chọi thắng hai hiệp m&agrave; c&ograve;n hăng v&agrave; sung sức, dẫu v&acirc;y bị r&aacute;ch tươm vẫn c&oacute; người muốn mua. Cả c&aacute;i c&aacute;ch chọn được một con c&aacute; c&oacute; &ldquo;m&aacute;u chọi&rdquo; cũng l&agrave; một điều th&uacute; vị m&agrave; t&ocirc;i học được qua những lần say sưa ngắm ngh&iacute;a ấy. Người ta lấy một cục hắc &iacute;n độ bằng đầu ng&oacute;n tay, gắn l&ecirc;n đầu que tre rồi v&ecirc; tr&ograve;n, đưa phần m&agrave;u đen s&aacute;t v&agrave;o th&agrave;nh chai dử dử. Con c&aacute; trong chai n&agrave;o x&ugrave; v&acirc;y mổ tới tấp về ph&iacute;a ấy l&agrave; con c&aacute; chọi tốt. Người chen ch&acirc;n đến gian h&agrave;ng n&agrave;y mỗi l&uacute;c một đ&ocirc;ng, nếu kh&ocirc;ng c&oacute; &ocirc;ng k&eacute;o đi, kh&ocirc;ng biết bao giờ t&ocirc;i mới c&oacute; thể dời khỏi chỗ ấy. 
 Bước ch&acirc;n v&agrave;o chợ l&agrave; bước v&agrave;o thế giới của c&aacute;c loại c&acirc;y. Gi gỉ g&igrave; gi, c&acirc;y g&igrave; cũng c&oacute;, từ c&aacute;c loại c&acirc;y giống nhỏ x&iacute;u cho đến những c&acirc;y ăn quả, c&acirc;y cảnh, c&acirc;y b&oacute;ng m&aacute;t đ&atilde; to. Mỗi loại c&acirc;y tập trung th&agrave;nh một g&oacute;c ri&ecirc;ng khiến cho người mua cũng dễ t&igrave;m. C&aacute;c loại rau giống được người b&aacute;n g&oacute;i th&agrave;nh từng g&oacute;i trong những chiếc l&aacute; chuối, buộc d&acirc;y rơm, mỗi g&oacute;i chỉ độ dăm c&acirc;y. Với những c&acirc;y giống to hơn được ươm từ c&agrave;nh gi&agrave; như rau ng&oacute;t, sắn d&acirc;y&hellip; th&igrave; người ta buộc th&agrave;nh từng b&oacute; to hoặc cuộn th&agrave;nh từng v&ograve;ng t&ugrave;y loại, tr&ecirc;n th&acirc;n c&acirc;y n&agrave;o cũng đ&atilde; bắn ra những mầm xanh xiu x&iacute;u rồi. Ở đ&acirc;y b&aacute;n cả những c&acirc;y khế, cam, bưởi&hellip; do người ta triết c&agrave;nh, tuy thấp l&egrave; t&egrave; nhưng đ&atilde; c&oacute; hoa quả chi ch&iacute;t. Cuối d&atilde;y n&agrave;y l&agrave; những h&agrave;ng b&aacute;n c&acirc;y cảnh. Những c&acirc;y hoa đủ chủng loại, đủ m&agrave;u sắc rực rỡ được trồng trong c&aacute;c chậu s&agrave;nh hoặc đất nung. Ri&ecirc;ng phong lan, nếu kh&ocirc;ng phải l&agrave; c&acirc;y mọc tự nhi&ecirc;n tr&ecirc;n c&aacute;c đoạn th&acirc;n c&acirc;y mục th&igrave; sẽ được trồng trong những chiếc g&aacute;o dừa cũ kĩ mốc meo. Những c&acirc;y sung, c&acirc;y si được uốn theo nhiều thế kh&aacute;c nhau. Những c&acirc;y thi&ecirc;n tuế, vạn tuế l&aacute; vươn d&agrave;i xanh ngăn ngắt&hellip;C&oacute; cả những gốc lũa to, sần s&ugrave;i, h&igrave;nh d&aacute;ng k&igrave; lạ cũng được b&agrave;y b&aacute;n ở đ&acirc;y. Những người kh&aacute;ch lạ hẳn cũng c&oacute; khi thắc mắc sao chợ b&aacute;n c&acirc;y nhiều thế m&agrave; kh&ocirc;ng b&aacute;n hoa tươi. Đ&oacute; l&agrave; v&igrave; ở nội đ&ocirc; Hải Ph&ograve;ng, hoa tươi được b&aacute;n bu&ocirc;n tập trung ở chợ Lũng &ndash; một chợ hoa ri&ecirc;ng họp từ nửa đ&ecirc;m về s&aacute;ng của mỗi ng&agrave;y. C&ograve;n b&igrave;nh thường, ai muốn t&igrave;m hoa về cắm đều dễ d&agrave;ng mua được từ những g&aacute;nh b&aacute;n rong, từ v&ocirc; số những cửa h&agrave;ng hoa tươi dọc tuyến phố Lạch Tray v&agrave; khu vực Nh&agrave; h&aacute;t lớn.&nbsp; 
 Một g&oacute;c nhộn nhịp kh&aacute;c của chợ H&agrave;ng l&agrave; nơi b&aacute;n con giống. Đủ c&aacute;c loại giống vật nu&ocirc;i. Những ch&uacute; g&agrave; con trong c&aacute;i lồng tre lu&ocirc;n miệng k&ecirc;u rộn l&ecirc;n chi&ecirc;m chiếp. Những ch&uacute; ngan non với bộ l&ocirc;ng v&agrave;ng ươm như cuộn tơ. Đ&agrave;n lợn con da hồng h&agrave;o, chen ch&uacute;c dụi v&agrave;o nhau k&ecirc;u eng &eacute;c. Trong mấy c&aacute;i lồng sắt, lồng tre xinh xinh, đ&aacute;m chim sẻ, chim cu g&aacute;y, vẹt&hellip; cũng g&oacute;p th&ecirc;m những &acirc;m thanh, m&agrave;u sắc của ri&ecirc;ng m&igrave;nh để l&agrave;m ồn &atilde; v&agrave; sặc sỡ th&ecirc;m cả một g&oacute;c chợ. &nbsp;Dường như ở g&oacute;c chợ n&agrave;y, người ta trao đổi, b&aacute;n mua thứ m&agrave; m&igrave;nh tự nu&ocirc;i hơn l&agrave; bu&ocirc;n đi b&aacute;n lại. Một b&agrave; cụ b&aacute;n đ&agrave;n ch&oacute; con mũm mĩm đựng trong c&aacute;i th&uacute;ng cũ kĩ. Một cậu b&eacute; b&aacute;n đ&ocirc;i m&egrave;o tam thể xinh xắn đặt trong c&aacute;i hộp c&aacute;c-t&ocirc;ng con con. Một b&aacute;c trung ni&ecirc;n b&aacute;n v&agrave;i con thỏ hay một c&ocirc; c&ocirc;ng nh&acirc;n tranh thủ ng&agrave;y nghỉ mang đi b&aacute;n mấy con chim c&acirc;u mới ra r&agrave;ng. T&ocirc;i c&ograve;n ph&aacute;t hiện ra một điều th&uacute; vị kh&aacute;c khi đứng xem mua b&aacute;n con giống. Người mua mặc cả kh&ocirc;ng nhiều, kh&ocirc;ng k&igrave; k&egrave;o th&ecirc;m bớt l&acirc;u, người ta quan niệm nếu mua b&aacute;n chặt chẽ qu&aacute; th&igrave; con vật nu&ocirc;i sẽ l&acirc;u lớn. Sau khi thỏa thuận gi&aacute;, người mua trả tiền. V&agrave; người b&aacute;n kh&ocirc;ng qu&ecirc;n đưa lại cho người mua mấy đồng tiền lẻ, gọi l&agrave; tiền ra giống cho vật nu&ocirc;i hay ăn ch&oacute;ng lớn. Dẫu đ&atilde; mua xong thứ m&igrave;nh cần, người ta vẫn cứ chen ch&acirc;n nhau đi l&ograve;ng v&ograve;ng ngắm ngh&iacute;a. Chưa kể c&oacute; nhiều người ban đầu chỉ định đi chơi, nhưng l&uacute;c ra về cũng tay x&aacute;ch n&aacute;ch mang đủ thứ, những thứ m&agrave; họ th&iacute;ch kh&ocirc;ng thể cưỡng lại được khi đ&atilde; tới đ&acirc;y. Đi chợ từ tảng s&aacute;ng tới l&uacute;c v&atilde;n chợ đ&atilde; giữa trưa, ai cũng hể hả h&agrave;i l&ograve;ng với c&acirc;y con giống hoặc một vật dụng n&agrave;o đ&oacute; m&igrave;nh vừa mua được. 
 L&acirc;u lắm rồi t&ocirc;i mới lại c&oacute; dịp về chơi chợ H&agrave;ng. Chợ mới b&acirc;y giờ c&oacute; hẳn một c&aacute;i cổng to v&agrave; rất đẹp. T&ecirc;n chợ được khắc m&agrave;u đỏ nổi bật. Nền chợ được l&agrave;m bằng b&ecirc; t&ocirc;ng sạch sẽ. C&aacute;c d&atilde;y b&aacute;n h&agrave;ng cũng được sắp xếp trật tự hơn. Nhưng kh&ocirc;ng kh&iacute; b&aacute;n mua trong chợ vẫn d&acirc;n d&atilde; như thế, thậm ch&iacute; c&ograve;n c&oacute; vẻ c&ograve;n n&aacute;o nhiệt hơn xưa bởi th&ecirc;m nhiều du kh&aacute;ch tới thăm. Dạo quanh một v&ograve;ng, t&ocirc;i kh&ocirc;ng khỏi ngạc nhi&ecirc;n v&igrave; vẫn thấy gian h&agrave;ng b&aacute;n c&aacute;c loại rổ r&aacute; rế, đ&ograve;n g&aacute;nh, lạt buộc bằng tre c&ograve;n đ&oacute;. Chỉ c&oacute; điều m&aacute;i t&oacute;c của b&agrave; b&aacute;n h&agrave;ng đ&atilde; lốm đốm bạc chứ kh&ocirc;ng c&ograve;n đen như khi xưa. Chợ b&acirc;y giờ cũng th&ecirc;m nhiều mặt h&agrave;ng phong ph&uacute; kh&aacute;c. Đặc biệt ở d&atilde;y b&aacute;n vật nu&ocirc;i c&ograve;n c&oacute; hẳn một quầy h&agrave;ng chỉ b&aacute;n quần &aacute;o d&agrave;nh ri&ecirc;ng cho ch&oacute; m&egrave;o. Kh&ocirc;ng biết c&ograve;n nơi n&agrave;o c&oacute; c&aacute;i quầy b&aacute;n trang phục đặc biệt như thế n&agrave;y kh&ocirc;ng nhỉ? 
 L&acirc;u lắm rồi t&ocirc;i mới lại nh&igrave;n thấy những mẹt cốm xanh non với hương thơm d&igrave;u dịu, ng&ograve;n ngọt của nếp mới, những chiếc b&aacute;nh cốm nh&acirc;n đậu xanh nức m&ugrave;i va ni. L&acirc;u lắm rồi t&ocirc;i mới lại được s&igrave; sụp, xu&yacute;t xoa với b&aacute;t canh b&aacute;nh đa đỏ nấu với cua đồng n&oacute;ng hổi, thơm lừng m&ugrave;i h&agrave;nh phi, bắt mắt với m&agrave;u xanh gi&ograve;n của rau muống chẻ, m&agrave;u n&acirc;u xen trắng của hoa chuối th&aacute;i rối. V&agrave; c&ograve;n nhiều nhiều những m&oacute;n ăn d&acirc;n d&atilde; kh&aacute;c với gi&aacute; rất b&igrave;nh d&acirc;n. Kh&ocirc;ng qu&aacute; khi bạn t&ocirc;i n&oacute;i: &ldquo;Đi chơi chợ H&agrave;ng, nếu kh&ocirc;ng dừng ch&acirc;n gh&eacute; v&agrave;o d&atilde;y h&agrave;ng ăn th&igrave; sao c&oacute; thể cảm nhận trọn vẹn những điều độc đ&aacute;o của phi&ecirc;n chợ n&agrave;y&rdquo; . 
 Chợ H&agrave;ng b&acirc;y giờ b&aacute;n rất nhiều giống ch&oacute; đẹp, c&aacute;c loại chim cảnh, c&aacute; cảnh cũng phong ph&uacute; hơn rất nhiều nhưng t&ocirc;i kh&ocirc;ng thấy h&agrave;ng b&aacute;n c&aacute; chọi đ&acirc;u nữa. C&oacute; thể chưa đến m&ugrave;a, cũng c&oacute; thể trẻ em th&agrave;nh phố b&acirc;y giờ kh&ocirc;ng chơi tr&ograve; chọi c&aacute; nữa chăng? M&agrave; nếu gian h&agrave;ng c&aacute; chọi kh&ocirc;ng c&ograve;n nữa cũng chẳng sao, c&oacute; những thứ mất đi để những c&aacute;i kh&aacute;c được sinh ra, ph&aacute;t triển hơn gấp bội, đấy mới l&agrave; quy luật của cuộc sống mu&ocirc;n đời. Quan trọng nhất l&agrave; những n&eacute;t độc đ&aacute;o chung nhất, xưa nhất vẫn c&ograve;n tồn tại, được lưu giữ đến tận b&acirc;y giờ v&agrave; m&atilde;i đến mai sau. 
 Về chơi chợ H&agrave;ng, t&ocirc;i vẫn được gặp lại nếp sinh hoạt quen thuộc của những ng&agrave;y xưa cũ. D&ugrave; b&acirc;y giờ th&agrave;nh phố đ&atilde; đ&ocirc;ng đ&uacute;c, n&aacute;o nhiệt hơn gấp nhiều lần. D&ugrave; b&acirc;y giờ c&aacute;c chợ v&agrave; si&ecirc;u thị lớn nhỏ mọc l&ecirc;n san s&aacute;t khắp phố phường. D&ugrave; cuộc sống hiện đại s&ocirc;i động v&agrave; tiện lợi hơn gấp bội th&igrave; nơi đ&acirc;y vẫn tồn tại một phi&ecirc;n chợ H&agrave;ng v&agrave;o s&aacute;ng chủ nhật mỗi tuần. Một phi&ecirc;n chợ giữa l&ograve;ng th&agrave;nh phố nhưng vẫn c&ograve;n vẹn nguy&ecirc;n chất d&acirc;n d&atilde; th&ocirc;n qu&ecirc;. 
 ĐẶNG THỊ TH&Uacute;Y  
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2012-03-21:355077</id>
 <title>Một phần của nghìn năm</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/355077" /> 
  
 <updated>2012-03-21T00:25:10+07:00</updated> 
 <summary type="text">   Thơ Phạm V&amp;acirc;n Anh - &quot; Một phần của ngh&amp;igrave;n năm &quot;   
  (Đọc tập thơ &quot; M&amp;ugrave;a t&amp;igrave;nh &quot; của Phạm V&amp;acirc;n Anh - NXB Hội Nh&amp;agrave; văn 2006) ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
    Thơ Phạm V&acirc;n Anh - " Một phần của ngh&igrave;n năm "   
  (Đọc tập thơ " M&ugrave;a t&igrave;nh " của Phạm V&acirc;n Anh - NXB Hội Nh&agrave; văn 2006)  
    &nbsp;C&oacute; một c&ocirc; g&aacute;i h&atilde;y c&ograve;n rất trẻ (sinh 1980) đang sinh sống, l&agrave;m thơ viết văn nơi phố cảng Hải Ph&ograve;ng. Năm 25 tuổi c&ocirc; g&aacute;i trẻ ấy l&agrave;m một chuyến lội ngược s&ocirc;ng Hồng từ cửa biển qu&ecirc; nh&agrave; l&ecirc;n v&ugrave;ng lưu vực trung ch&acirc;u v&agrave;o m&ugrave;a lễ hội ch&ugrave;a Keo tỉnh Th&aacute;i B&igrave;nh. ở đ&oacute;, giữa tưng bừng " dập d&igrave;u t&agrave;i tử giai nh&acirc;n ", giữa ngờm ngợp " thoi v&agrave;ng v&oacute; rắc tro tiền giấy bay " (Kiều) c&ocirc; đ&atilde; viết b&agrave;i thơ " Giấc mơ trong l&ograve;ng giếng cổ  ". B&agrave;i thơ kh&ocirc;ng c&oacute; t&iacute; g&igrave; ầm &agrave;o n&aacute;o nức của kh&ocirc;ng kh&iacute; lễ hội m&agrave; v&ocirc; c&ugrave;ng trầm tịch phi&ecirc;u nhi&ecirc;n với những c&acirc;u thơ s&acirc;u lắng: -" Gi&oacute; ngo&agrave;i đ&ecirc; lật tung đ&aacute;m tro v&agrave;ng m&atilde; / Mang về trời bao khắc khoải nh&acirc;n gian / Đồng tiền rồi sẽ ngủ y&ecirc;n dưới l&ograve;ng giếng cổ / Tập trở th&agrave;nh một phần của ngh&igrave;n năm  "! Người đọc ngỡ ng&agrave;ng rồi ngơ ng&aacute;c tự vấn trước c&aacute;i thi hứng v&agrave; tư duy mang đậm phong vị cổ xưa, cảm thức si&ecirc;u h&igrave;nh của sắc th&aacute;i phương đ&ocirc;ng từ một c&ocirc; g&aacute;i trẻ m&agrave; đ&aacute;ng l&yacute; ra phải " ồn &agrave;o " hơn trong tr&agrave;o lưu chung của thế hệ " 8x, @ " hiện nay. C&ocirc; g&aacute;i ấy l&agrave; Phạm V&acirc;n Anh, hội vi&ecirc;n Hội Nh&agrave; văn Th&agrave;nh phố Hải Ph&ograve;ng. V&agrave; đ&oacute; cũng l&agrave; b&agrave;i mở đầu cho tập thơ " M&ugrave;a t&igrave;nh " 27 b&agrave;i của c&ocirc; vừa được Nh&agrave; xuất bản Hội Nh&agrave; văn ấn h&agrave;nh đầu năm 2006. 
 Lần theo một vệt d&agrave;i cảm t&aacute;c qua những đề t&agrave;i được lọc lẩy ra từ nguồn mạch lịch sử, văn h&oacute;a d&acirc;n tộc của t&aacute;c giả khiến người đọc c&oacute; cảm tưởng rằng hồn thơ Phạm V&acirc;n Anh ch&iacute;nh l&agrave; " một phần " của những " ngh&igrave;n năm " trầm t&iacute;ch ấy. 
 Ở mỗi người thơ đều c&oacute; một c&otilde;i t&acirc;m linh, cảm thức v&agrave; phong c&aacute;ch ri&ecirc;ng m&agrave; theo ng&ocirc;n từ khẩu ngữ ta thường nghe gọi l&agrave; c&aacute;i " tạng ", c&aacute;i " gu ", c&aacute;i " e " ri&ecirc;ng. Điều n&agrave;y được h&igrave;nh th&agrave;nh kh&aacute; sớm ở mỗi người viết khi bắt đầu sự nghiệp b&uacute;t nghi&ecirc;n của m&igrave;nh. Thi nh&acirc;n n&agrave;o l&uacute;c h&atilde;y c&ograve;n rất trẻ m&agrave; đ&atilde; tạo được một &acirc;m sắc ri&ecirc;ng, một " v&ugrave;ng kh&iacute; hậu thơ " ri&ecirc;ng để kh&ocirc;ng lẫn v&agrave;o, kh&ocirc;ng a-dua theo những n&oacute;ng lạnh của thời m&igrave;nh sống th&igrave; đ&oacute; thường l&agrave; những tr&iacute; - lực - thơ, bản - lĩnh - thơ dễ khiến người đọc đặt niềm tin v&agrave;o cuộc h&agrave;nh tr&igrave;nh về ph&iacute;a xa sau. Giữa tr&ugrave;ng tr&ugrave;ng v&acirc;y bủa của những tuy&ecirc;n ng&ocirc;n, những ph&aacute; c&aacute;ch, những tự khoe m&igrave;nh (đ&ocirc;i khi bằng những c&aacute;ch thức nằm ngo&agrave;i phạm tr&ugrave; văn chương) của thế hệ m&igrave;nh th&igrave; Phạm V&acirc;n Anh cứ như một người bị đ&aacute;m đ&ocirc;ng cuồng nhiệt bỏ qu&ecirc;n, lặng lẽ đứng b&ecirc;n lề! Đứng b&ecirc;n lề, nghĩa l&agrave; kh&ocirc;ng nh&agrave;o ngụp chen lấn v&agrave;o giữa đ&aacute;m đ&ocirc;ng chứ kh&ocirc;ng phải Phạm V&acirc;n Anh t&aacute;ch m&igrave;nh ra ngo&agrave;i mẫu số ấy. Điều chứng minh l&agrave; thơ Phạm V&acirc;n Anh vẫn l&agrave; thơ trẻ, vẫn l&agrave; giọng điệu thơ của thời đại với c&aacute;ch cấu tr&uacute;c c&acirc;u, sử dụng ng&ocirc;n từ, lập &yacute; v&agrave; c&acirc;n đo &acirc;m điệu đều ho&agrave;n to&agrave;n mới mẻ trẻ trung, tho&aacute;t ra khỏi từ - trường - thơ của c&aacute;c thế hệ đi trước. Chỉ duy cảm x&uacute;c thi ca th&igrave; Phạm V&acirc;n Anh cứ lặng lẽ quay về với mạch nguồn t&acirc;m thức ng&agrave;n xưa. N&oacute;i như Trịnh C&ocirc;ng Sơn th&igrave; đ&oacute; l&agrave; " một c&otilde;i đi về " trong d&ograve;ng  thi - hệ - tự - sự - l&atilde;ng - mạn  (từ d&ugrave;ng của Nguyễn Việt Chiến) của t&aacute;c giả nữ trẻ n&agrave;y. 
 C&aacute;i mạch ngầm truyền thống cội nguồn m&agrave; từ đ&oacute; người thơ được ho&agrave;i thai, được sinh ra, b&uacute; mớm, tắm gội v&agrave; lớn l&ecirc;n được Phạm V&acirc;n Anh thể hiện bằng thơ : -" Thăm thẳm s&acirc;u mạch nước Long Th&agrave;nh / Lời ca nữ nguồn cơn chừng nức nở / ... Mạch Long Th&agrave;nh r&igrave; rầm cội rễ / Chiều Trương Chi nghi&ecirc;ng ngả n&eacute;t ca tr&ugrave; " (N&eacute;t ca tr&ugrave;). Cũng trong b&agrave;i thơ n&agrave;y ta như bắt gặp lời b&igrave;nh văn trang nh&atilde; của một tao nh&acirc;n mặc kh&aacute;ch n&agrave;o đ&oacute; tự ng&agrave;y xưa: -" K&igrave;a, ai quan vi&ecirc;n, ai t&agrave;i tử, ai ai phấn nữ / Kh&uacute;c Bồng, Sa đẫm vạt &aacute;o tri nh&acirc;n / Đ&agrave;n trổ năm cung / Ba d&acirc;y khắc khoải / M&ocirc;i ca tr&ugrave; run rẩy b&aacute; &acirc;m "!... Qua những " kh&uacute;c ly tao " như thế khiến người đọc đồ rằng t&aacute;c giả của n&oacute; phải l&agrave; người c&oacute; một hồn d&acirc;n tộc rất s&acirc;u đậm hoặc c&oacute; một vốn kiến văn cổ rất vững mới viết được khi đang ở v&agrave;o độ tuổi ho&agrave;n to&agrave;n thuộc về thời hiện đại. 
 C&oacute; một dịp đi về hướng Bắc, gặp ải Chi Lăng, giữa ng&agrave;n lau phơ phất b&oacute;ng chiều,&nbsp; Phạm V&acirc;n Anh c&oacute; những c&acirc;u thơ đẹp n&atilde;o n&ugrave;ng như của một người đ&agrave;n &ocirc;ng đứng tuổi đ&atilde; từng kinh qua trải nghiệm dạn d&agrave;y của cuộc đời th&agrave;nh bại: -" Đ&igrave;u hiu c&uacute;i đầu / H&igrave;nh như lau biết m&igrave;nh bạc / Chậm r&atilde;i bay ngang chiều "! - Đ&oacute; l&agrave; Chi Lăng của b&acirc;y giờ sau mấy trăm năm, chứ từ " cảm x&uacute;c đ&igrave;u hiu " ấy t&aacute;c giả đ&atilde; để hồn tho&aacute;t nhập v&agrave;o cảm hứng anh h&ugrave;ng ca sử thi của mấy trăm năm về trước thế n&agrave;y: -" Gi&oacute; bạt phương Nam / Mưa tr&ugrave;m ải Bắc / H&agrave;o kh&iacute; Đ&ocirc;ng A chồn l&ograve;ng tướng giặc / Kh&uacute;c tr&aacute;ng ca vang giữa Ho&agrave;ng Th&agrave;nh " (Lau l&aacute;ch Chi Lăng). Lại một dịp đi về ph&iacute;a Nam, h&agrave;nh hương thăm cố đ&ocirc; Hoa Lư, nơi hai triều Đinh - L&ecirc; dựng nghiệp, l&ograve;ng ng&ugrave;i ng&ugrave;i nhớ nghĩ tiền nh&acirc;n, Phạm V&acirc;n Anh lại c&oacute; những c&acirc;u thơ rắn rỏi lạnh l&ugrave;ng của một tư duy gi&agrave; giặn, l&atilde;o thực: -" Được mất của người xưa đ&acirc;u dễ luận b&agrave;n / Vận nước thế cờ chiều tay người khởi nghiệp / Luận anh h&ugrave;ng h&aacute; chỉ vin th&agrave;nh bại "? (B&igrave;nh y&ecirc;n Hoa Lư). Rồi xu&ocirc;i về xứ Đ&ocirc;ng thăm chốn l&acirc;m tuyền nơi Trạng Tr&igrave;nh ch&aacute;n cảnh ph&ugrave; hoa t&igrave;m về ẩn dật, hồn thơ nữ trẻ lại an nhi&ecirc;n tự tại với lồng lộng b&oacute;ng tr&ugrave;m của bậc tr&iacute; nh&acirc;n: -" Người leo bậc cao / Nước luồn khe thấp / C&ocirc;ng danh cười kh&agrave; / Xanh cỏ ấm / M&aacute;i l&aacute; khảm trăng / ... Gậy tr&uacute;c ch&otilde;ng tre thơm thảo tr&agrave; xanh / Qua mắt giếng s&acirc;u thấu lẽ đời trong đục " (B&agrave;i ca trong khe suối)... 
 Thi ca lấy nguồn cảm hứng từ lịch sử, lấy cảm kh&aacute;i từ văn h&oacute;a, từ nỗi niềm ho&agrave;i cổ mang mang ở nước ta c&oacute; nhiều. V&iacute; như Hồ Dzếnh: -" Rạc rời v&oacute; ngựa qu&aacute; quan / Cờ treo &yacute; cũ m&acirc;y gi&agrave;n mộng xưa " hay như Huy Cận: -" Đồn xa quằn quại b&oacute;ng cờ / Phất phơ buồn tự thời xưa thổi về "v.v... Nhưng đấy chỉ l&agrave; những ho&agrave;i niệm, những tưởng tượng của hồn thi nh&acirc;n về một thời qu&aacute; v&atilde;ng của d&acirc;n tộc m&agrave; - n&oacute;i như Huy Cận - chỉ l&agrave; những " Đẹp xưa "! ở Phạm V&acirc;n Anh th&igrave; điều n&agrave;y đ&atilde; trở th&agrave;nh t&acirc;m thức, th&agrave;nh một cảm thức thường trực ngay cả khi viết về những đề t&agrave;i rất ri&ecirc;ng tư, rất hiện tại, rất đời thường. V&iacute; như b&agrave;i " Thắp đ&egrave;n " n&oacute;i về t&igrave;nh y&ecirc;u nam nữ ta cũng bắt gặp ngọn đ&egrave;n k&eacute;o qu&acirc;n xưa: -" T&igrave;m nhau anh nh&eacute; / T&iacute;t m&ugrave; lại v&ograve;ng quanh / ...Sẽ s&agrave;ng / Tơ ch&ugrave;ng duy&ecirc;n mảnh / Luồn kim se chỉ / Dệt tin y&ecirc;u / Giọt tơ hoen m&ugrave;a phai / C&otilde;i nh&acirc;n sinh vi ảo "; hay b&agrave;i " Đồng dao " ta cũng lại bắt gặp hơi hướm của ca dao, cổ t&iacute;ch: -" Vong v&oacute;ng một th&acirc;n / Em dựa b&oacute;ng m&igrave;nh / ... Cau s&aacute;u bổ ba cau s&aacute;u bổ mười / Trầu lầm lụi trầu h&eacute;o hon / N&ecirc;n nỗi c&ugrave;ng ai nồng cay say đượm / Dao t&igrave;nh bổ duy&ecirc;n m&igrave;nh nhạt thếch / Ơi a... mắt l&aacute; khoai "!... 
 Thơ Phạm V&acirc;n Anh c&oacute; lối diễn đạt mới mẻ, độc đ&aacute;o, hư ảo theo những cảm x&uacute;c run rẩy hoặc d&acirc;ng tr&agrave;o một c&aacute;ch tinh tế, vi diệu. V&iacute; như đoạn thơ n&agrave;y trong b&agrave;i " Gọi ": -" Thuyền lan sương tan / Người đi... Người kh&ocirc;ng đi... / Người đi... Im lặng kh&ocirc;ng tr&ocirc;ng mong / ... ồn &agrave;o vạt chua me m&aacute;ch lẻo / Người đi... Người đi... Đ&atilde; cạn ng&agrave;y "! - B&ecirc;n cạnh sự mới mẻ, ph&oacute;ng t&uacute;ng của giọng điệu thơ trẻ như thế, Phạm V&acirc;n Anh lại g&acirc;y bất ngờ cho người đọc khi tỏ ra cũng l&agrave; một c&acirc;y b&uacute;t kh&aacute; nhuận nhị về thể thơ lục b&aacute;t truyền thống ng&agrave;n đời. Đ&acirc;y, ta thử đọc trọn b&agrave;i lục b&aacute;t (mỗi cặp c&acirc;u l&agrave; một khổ thơ) c&oacute; nhan đề " Nản ": -" Căng chi một sợi d&acirc;y diều / Gi&oacute; trăng cũng nản l&ograve;ng y&ecirc;u nhau rồi / Ch&iacute;n bậc th&igrave; l&ecirc;n tới trời / K&igrave;a đ&agrave;n ch&acirc;u chấu bời bời đang bay / Trầu xanh v&ocirc;i trắng m&agrave; cay / M&agrave; trầm thương nhớ cho day dứt m&ugrave;a / Nhẩn nha đong nắng d&agrave;nh mưa / Đ&ugrave;m v&agrave;o vạt &aacute;o hong hơ đ&ecirc;m nồng / Vịn đ&ograve; ra đến giữa s&ocirc;ng / Gi&atilde;i l&ograve;ng bu&ocirc;ng l&aacute; trầu kh&ocirc;ng lỡ th&igrave; "!. 
 Người l&agrave;m thơ n&agrave;o m&agrave; chẳng viết về qu&ecirc; hương th&acirc;n thuộc của m&igrave;nh. Phạm V&acirc;n Anh cũng vậy. B&agrave;i thơ " M&ecirc;nh mang đ&ecirc;m s&ocirc;ng Cấm " l&agrave; b&agrave;i thể hiện r&otilde; nhất những cảm x&uacute;c mạnh, sắc v&agrave; chắc của Phạm V&acirc;n Anh về l&ograve;ng y&ecirc;u qu&ecirc; hương nơi m&igrave;nh sinh sống: -" S&ocirc;ng trở m&igrave;nh vượt cạn triều d&acirc;ng / Chẳng giữ cho m&igrave;nh ch&uacute;t ph&ugrave; sa xứ sở / Lặng lẽ chảy giữa l&ograve;ng th&agrave;nh phố / Trầm tĩnh xu&ocirc;i / Dẫu vẫn lở bồi /... Chất đầy niềm vui s&ocirc;ng hớn hở ngược d&ograve;ng / L&uacute;c s&acirc;u đằm mở l&ograve;ng nghe s&oacute;ng nổi/... L&uacute;c c&ocirc; đơn ngẫm ngợi kh&uacute;c ri&ecirc;ng m&igrave;nh!" ... Nếu v&iacute; von, c&oacute; thể v&iacute; hồn thơ Phạm V&acirc;n Anh ở Cảng Ph&ograve;ng như d&ograve;ng s&ocirc;ng Cấm, cứ " lặng lẽ chảy giữa l&ograve;ng th&agrave;nh phố / Trầm tĩnh xu&ocirc;i / Dẫu vẫn lở bồi "... 
 V&agrave;, nếu n&oacute;i một lời ph&ecirc; b&igrave;nh, một lời g&oacute;p &yacute; th&igrave; c&acirc;u ấy l&agrave;: - Kh&ocirc;ng hiểu sao với một người trẻ như thế (nghĩa l&agrave; đang ở độ tuổi nồng đượm của y&ecirc;u đương) m&agrave; những b&agrave;i thơ t&igrave;nh trong tập lại kh&ocirc;ng hay, kh&ocirc;ng h&uacute;t người đọc bằng những b&agrave;i lấy cảm hứng từ nơi mạch nguồn linh thức thấm đẫm hồn cốt phương đ&ocirc;ng? Phải chăng điều n&agrave;y đ&atilde; minh chứng cho những cảm nhận vừa tr&igrave;nh b&agrave;y tr&ecirc;n l&agrave; đ&uacute;ng? - Nghĩa l&agrave; người viết muốn nhắc, nhấn lại rằng chỉ khi n&agrave;o Phạm V&acirc;n Anh đặt cảm x&uacute;c thơ của m&igrave;nh v&agrave;o l&agrave;m " một phần " nhỏ trong vỉa quặng của những " ngh&igrave;n năm " trầm đọng lắng bồi kia th&igrave; hồn thơ mới thực sự thăng hoa, quậy cựa, xuất thần! 
 Dẫu sao th&igrave; cũng phải rất mừng vui cho vườn thơ đất nước đang c&oacute; được một người thơ nữ trẻ đầy tiềm lực, nhiều hy vọng v&agrave; nhất l&agrave; thắm đằm tố chất văn h&oacute;a. 
 TẠ VĂN SỸ  
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2012-02-29:352297</id>
 <title>Đi tìm Giấc mơ không nơi cư trú</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/352297" /> 
  
 <updated>2012-02-29T03:45:06+07:00</updated> 
 <summary type="text">   Tuấn Anh đi t&amp;igrave;m  Giấc mơ kh&amp;ocirc;ng nơi cư tr&amp;uacute;    
  Nh&amp;agrave; xuất bản Hội Nh&amp;agrave; Văn vừa cho ra mắt bạn đọc tập thơ   Giấc mơ kh&amp;ocirc;ng ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
    Tuấn Anh đi t&igrave;m  Giấc mơ kh&ocirc;ng nơi cư tr&uacute;    
  Nh&agrave; xuất bản Hội Nh&agrave; Văn vừa cho ra mắt bạn đọc tập thơ   Giấc mơ kh&ocirc;ng nơi cư tr&uacute;   của Tuấn Anh - hội vi&ecirc;n Hội Nh&agrave; văn Hải Ph&ograve;ng, Đ&acirc;y l&agrave; tập thơ thứ hai của t&aacute;c giả sau tập   &Ocirc; cửa th&aacute;ng gi&ecirc;ng   (2005). Dường như kh&ocirc;ng phải ngẫu nhi&ecirc;n m&agrave; Tuấn Anh chọn một tựa đề như thế, bởi cả 26 b&agrave;i trong tập đều mang đến cho người đọc cảm gi&aacute;c s&acirc;u lắng lạ l&ugrave;ng, lại vừa nặng trĩu suy tư, như&nbsp; thể đang đi qua những giấc mơ của ch&iacute;nh t&aacute;c giả vậy. 
 Tuấn Anh c&oacute; duy&ecirc;n với thể thơ tự do. &Iacute;t thấy anh sử dụng thể lục b&aacute;t hay ngũ ng&ocirc;n&hellip; Kh&ocirc;ng v&igrave; thế m&agrave; người đọc cảm thấy nh&agrave;m ch&aacute;n. T&aacute;c giả đ&atilde; dụng c&ocirc;ng về c&acirc;u chữ, khiến sự vật xung quanh tưởng chừng b&igrave;nh thường, đơn giản nhưng &nbsp;lại sinh động đến lạ k&igrave;. 
 Sẽ kh&ocirc;ng dễ d&agrave;ng để đọc liền một mạch cả tập thơ n&agrave;y, v&igrave; t&aacute;c giả kh&eacute;o đan xen l&iacute; t&iacute;nh v&agrave; cảm t&iacute;nh, buộc người đọc phải cảm thụ theo từng lớp nghĩa, nơi m&agrave; l&iacute; t&iacute;nh trong thơ anh chiếm lĩnh đến mức d&ugrave; cảm x&uacute;c đ&atilde; d&acirc;ng đến tột c&ugrave;ng m&agrave; nh&agrave; thơ vẫn kh&ocirc;ng hề vội v&agrave;ng, cứ để từng c&acirc;u, từng chữ nhấn nh&aacute;, b&igrave;nh thản nối theo nhau:  Ng&agrave;y th&igrave; ngắn/ Chiều sao d&agrave;i/ Th&ocirc;i cứ kệ chiều cũng về thơi thả,  nhưng c&oacute; khi sự thức tỉnh bản ng&atilde; trong anh trỗi dậy : Bản ng&atilde;&nbsp; của t&ocirc;i vạch một con đường/ Chạm v&agrave;o c&acirc;y th&aacute;nh gi&aacute; đ&aacute;nh dấu .  (  Tử vi  ) 
 C&oacute; thể thấy c&aacute;i t&ocirc;i của nh&agrave; thơ hiện diện tr&ecirc;n từng con chữ m&agrave; ho&agrave;n to&agrave;n kh&ocirc;ng bị cảm x&uacute;c chi phối, dẫn dụ đi. Tuy vậy, t&acirc;m hồn thi sĩ lại tinh tế nhường n&agrave;o, khi nắm bắt đời sống hỗn tạp thường ng&agrave;y đang diễn ra như v&ograve;ng quay bất tận của cuộc đời, của số phận mỗi con người. Cũng c&oacute; thể bắt gặp một c&aacute;ch nh&igrave;n mới mẻ của nh&agrave; thơ, với những ng&ocirc;n từ diễn tả &iacute;t nhiều mang t&iacute;nh triết học:  Cần phải lắng nghe mới hiểu mọi điều/ Cần phải l&agrave;m mới t&igrave;m ra lẽ phải/   Muốn l&agrave;m người /C&ograve;n học c&aacute;ch hy sinh.  (  Tử vi  ) 
 Phải chăng Tuấn Anh đ&atilde; đủ thấm th&iacute;a khi cảm nhận cuộc sống, với những căn nguy&ecirc;n v&agrave; hệ lụy của n&oacute;, với những mỏi mệt tầm thường v&agrave; với cả những g&igrave; thất vọng khiến con người dễ ho&agrave;i nghi v&ocirc; định. Kh&ocirc;ng kh&oacute; bắt gặp những c&acirc;u hỏi trong thơ anh, nhưng hỏi để m&agrave; khẳng định, hoặc hỏi chỉ l&agrave; để bu&ocirc;ng lơi như một tiếng thở d&agrave;i khe khẽ m&agrave; kh&ocirc;ng cần c&acirc;u trả lời cụ thể:  Chẳng lẽ trong mơ cũng c&oacute; cửa. Hư v&ocirc; ơi biết mở chốt n&agrave;o?, Th&igrave; cứ dừng lại ta sẽ chậm chạp/ B&agrave;i học đầu đời&nbsp; chẳng phải l&agrave; sẻ chia; Những sắc m&agrave;u ta kh&ocirc;ng muốn gặp nữa/ Sao c&ograve;n về đ&acirc;y.  
 D&ugrave; t&aacute;c giả c&oacute; vẻ l&iacute; tr&iacute; l&agrave; thế, sẵn s&agrave;ng đối diện với thực tại l&agrave; thế, nhưng đằng sau những c&acirc;u chữ đ&oacute;, vẫn c&oacute; thể nhận ra một hồn thơ trữ t&igrave;nh nhạy cảm. C&oacute; kh&ocirc;ng &iacute;t những c&acirc;u thơ đẹp, mượt m&agrave;, ho&agrave;i niệm v&agrave; khơi gợi cảm x&uacute;c cho người đọc, như:  Rụng một tr&aacute;i v&agrave;ng cuối nắng/ Chạng vạng chiều lững chững rơi .  Hay  Tr&oacute;t nở ra v&agrave;o cuối th&aacute;ng/ Những b&ocirc;ng hoa lim dim tối ngắt/ L&agrave;m g&igrave; c&ograve;n đường quay về&hellip;  
 C&oacute; tới ba b&agrave;i thơ Tuấn Anh viết về H&agrave; Nội, về qu&aacute;n c&agrave; ph&ecirc; H&agrave;ng H&agrave;nh anh đ&atilde; gh&eacute; ch&acirc;n, về sự b&igrave;nh t&acirc;m lắng lại trước hồ Gươm xanh trong với nỗi niềm s&acirc;u lắng của du kh&aacute;ch từ xa t&igrave;m đến:  Hồ Gươm v&ograve;ng tr&ograve;n Hồ Gươm quanh quanh/ Cứ nhẹ nh&agrave;ng kh&ocirc;ng nắng lửa thi&ecirc;u đốt/Gi&oacute; từ c&acirc;y sung gi&agrave; vẫn gọi/Tr&egrave;o qua khu&ocirc;n mặt m&igrave;nh lạnh như băng . (   Hai giờ ở hồ Gươm  ) 
 C&ocirc;ng việc h&agrave;ng ng&agrave;y gắn b&oacute; với thi&ecirc;n nhi&ecirc;n n&ecirc;n Tuấn Anh như c&oacute; thể lắng nghe được tiếng n&oacute;i của từng lo&agrave;i c&acirc;y, từng con vật nhỏ b&eacute; gần gũi quanh m&igrave;nh một c&aacute;ch tinh tế: 
  Con c&aacute;nh cam lại ngủ     Ngủ rồi th&igrave; trời bơ vơ/     Chiếc l&aacute; non thừa kh&ocirc;ng ai tranh gi&agrave;nh&hellip;  
 Tuấn Anh &iacute;t viết về t&igrave;nh y&ecirc;u đ&ocirc;i lứa, nhưng thấp tho&aacute;ng đ&acirc;u đ&acirc;y vẫn ẩn giấu gương mặt của người đ&agrave;n b&agrave; n&agrave;o đ&oacute; xuất hiện trong những c&acirc;u thơ đầy nuối tiếc:  Bật đ&egrave;n l&ecirc;n cho đ&ecirc;m vui/ Khu&ocirc;n mặt em đ&acirc;u c&ograve;n dịu d&agrave;ng nữa; Tr&ecirc;n đường sấu buồn / Em th&agrave;nh người kh&aacute;c.  Dễ bắt gặp cảm gi&aacute;c hụt hẫng của t&aacute;c giả, một ch&uacute;t ngậm ng&ugrave;i, v&agrave; nỗi c&ocirc; đơn d&agrave;n trải khi đối diện với ch&iacute;nh m&igrave;nh. Dường như nh&agrave; thơ đang đi t&igrave;m điều g&igrave; đ&oacute; giữa cuộc đời n&agrave;y, một sự tr&ograve;n trịa đong đầy, một hạnh ph&uacute;c vi&ecirc;n m&atilde;n, nhưng đ&ocirc;i l&uacute;c anh lại nhận ra đ&oacute; chỉ l&agrave; mơ ước, như những giấc mơ kh&ocirc;ng c&oacute; chốn dừng ch&acirc;n, n&ecirc;n những giấc mơ ấy sẽ c&ograve;n nối tiếp m&atilde;i . 
 Sự độc đ&aacute;o trong thơ Tuấn Anh c&oacute; lẽ l&agrave; chỗ anh đ&atilde; l&agrave;m mới c&acirc;u chữ với x&uacute;c cảm ch&acirc;n thật của m&igrave;nh. T&aacute;c giả đ&atilde; biến những cảm nhận tinh tế từng hơi thở cuộc sống đang diễn ra từng giờ từng ph&uacute;t th&agrave;nh những nghĩ suy, chi&ecirc;m nghiệm, để mỗi bạn đọc khi đ&oacute;n nhận tập thơ n&agrave;y đều kh&ocirc;ng thể kh&ocirc;ng ngẫm ngợi. 
 CẤN V&Acirc;N KH&Aacute;NH  
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2012-02-21:351199</id>
 <title>Ra mắt tập thơ &quot;Dắt biển lên trời&quot; của Hoài Khánh</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/351199" /> 
  
 <updated>2012-02-21T13:37:37+07:00</updated> 
 <summary type="text">    Ra mắt tập thơ &quot; Dắt biển l&amp;ecirc;n trời &quot; của Ho&amp;agrave;i Kh&amp;aacute;nh    
  Tập thơ &quot;Dắt biển l&amp;ecirc;n trời&quot; của Ho&amp;agrave;i Kh&amp;aacute;nh vừa được Nh&amp;agrave; ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
     Ra mắt tập thơ " Dắt biển l&ecirc;n trời " của Ho&agrave;i Kh&aacute;nh    
  Tập thơ "Dắt biển l&ecirc;n trời" của Ho&agrave;i Kh&aacute;nh vừa được Nh&agrave; xuất bản Kim Đồng cho ra mắt bạn đọc v&agrave;o đ&uacute;ng dịp Ng&agrave;y Thơ Việt Nam lần thứ X. L&agrave; một nh&agrave; thơ của đất Cảng Hải Ph&ograve;ng, Ho&agrave;i Kh&aacute;nh đ&atilde; từng đoạt kh&aacute; nhiều giải thưởng s&aacute;ng t&aacute;c thơ cho thiếu nhi. Với l&ograve;ng y&ecirc;u trẻ thơ, s&aacute;ng t&aacute;c của anh trong trẻo, hồn nhi&ecirc;n v&agrave; gần gũi với c&aacute;c em nhỏ. Với tập thơ mới n&agrave;y, chỉ c&oacute; 20 b&agrave;i thơ mới s&aacute;ng t&aacute;c trong v&ograve;ng 7 năm qua, Hải Ph&ograve;ng, biển trời, thi&ecirc;n nhi&ecirc;n, đảo, c&aacute;t v&agrave; s&ocirc;ng n&uacute;i hiển hiện thật dễ thương. Ở nơi đ&oacute;, người đọc sẽ biết Hoa xuyến chi, Đường ở đảo... Nghe một điều giả dụ: Nếu Hải Ph&ograve;ng chỉ to&agrave;n người lớn... để hiểu được niềm vui Thả diều ở phố, Xu&acirc;n tr&ecirc;n đảo Bạch Long Vĩ, biết điều B&iacute; mật...N&uacute;i c&ugrave;ng em đi học... Tập thơ khổ 12x20 cm, gồm 44 trang, ruột in 4 m&agrave;u, tr&ocirc;ng kh&aacute; đẹp mắt. 
  Gắn b&oacute; với thơ ca v&agrave; t&acirc;m huyết viết cho tuổi thơ, tr&ecirc;n b&igrave;a 4 của tập thơ n&agrave;y, nh&agrave; thơ Ho&agrave;i Kh&aacute;nh đ&atilde; trải l&ograve;ng m&igrave;nh với độc giả: &ldquo;T&ocirc;i y&ecirc;u thơ v&agrave; tập l&agrave;m thơ từ khi c&ograve;n qu&agrave;ng khăn đỏ. Hồi đang học khoa Ngữ văn Đại học Sư phạm, t&ocirc;i thử sức viết b&aacute;o, l&agrave;m thơ, nhưng chỉ th&agrave;nh c&ocirc;ng &iacute;t nhiều khi viết cho trẻ em. Về c&ocirc;ng t&aacute;c ở Đ&agrave;i Ph&aacute;t thanh v&agrave; Truyền h&igrave;nh Hải Ph&ograve;ng, t&ocirc;i c&oacute; điều kiện gắn b&oacute; với phong tr&agrave;o thiếu nhi th&agrave;nh phố. Từ đ&oacute;, t&ocirc;i y&ecirc;u th&iacute;ch s&aacute;ng t&aacute;c thơ cho tuổi nhỏ&hellip; Trẻ em h&ocirc;m nay th&iacute;ch nhiều thứ hơn th&iacute;ch thơ. Bổn phận người l&agrave;m thơ cho thiếu nhi kh&ocirc;ng chỉ viết theo sở th&iacute;ch của con trẻ, m&agrave; c&ograve;n phải gi&uacute;p cho c&aacute;c em y&ecirc;u cuộc đời hơn qua thơ v&agrave; biết thưởng thức thơ. Điều n&agrave;y thật kh&oacute;." 
 Xin tr&acirc;n trọng giới thiệu c&ugrave;ng bạn đọc gần xa. 
 TRẦN HỒNG &Aacute;NH  
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2012-02-03:348840</id>
 <title>Vẻ đẹp và quyền năng của thơ ca</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/348840" /> 
  
 <updated>2012-02-03T08:23:14+07:00</updated> 
 <summary type="text">   Vẻ đẹp v&amp;agrave; quyền năng của thơ ca   
  (Tham luận tại  Li&amp;ecirc;n hoan thơ ch&amp;acirc;u &amp;Aacute; - Th&amp;aacute;i B&amp;igrave;nh Dương lần thứ I  tại Quảng Ninh ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
    Vẻ đẹp v&agrave; quyền năng của thơ ca   
  (Tham luận tại  Li&ecirc;n hoan thơ ch&acirc;u &Aacute; - Th&aacute;i B&igrave;nh Dương lần thứ I  tại Quảng Ninh v&agrave; H&agrave; Nội, 2/2012)  
  D&ugrave; được viết theo bất kỳ khuynh hướng n&agrave;o, thơ ca lu&ocirc;n mang vẻ đẹp nguy&ecirc;n khởi, nhằm phục sinh, t&aacute;i tạo thế giới, m&atilde;i đối lập với c&aacute;i xấu v&agrave; gian t&agrave;. Thơ ca l&agrave; &aacute;nh s&aacute;ng đẩy l&ugrave;i b&oacute;ng tối, l&agrave; nước m&aacute;t l&agrave;m xanh tươi mặt đất, l&agrave; vị thuốc chữa l&agrave;nh những vết thương t&acirc;m hồn, đ&aacute;nh thức thi&ecirc;n lương con người để họ kh&ocirc;ng rơi v&agrave;o vũng lầy tha h&oacute;a, sống nh&acirc;n hậu th&acirc;n thiện hơn. 
 Lịch sử, t&acirc;m l&yacute;, tập tục truyền thống&hellip; của mỗi d&acirc;n tộc đ&atilde; tạo n&ecirc;n những mật m&atilde; trong ng&ocirc;n ngữ, vừa hiển ng&ocirc;n vừa b&iacute; ẩn sau những t&iacute;n hiệu vần điệu, tục ngữ, d&acirc;n ca, v&agrave;&hellip; Thơ. Tất cả đ&atilde; ch&aacute;y l&ecirc;n, như ngọn lửa bất diệt soi chiếu tầm v&oacute;c, cốt c&aacute;ch d&acirc;n tộc. N&oacute; đ&atilde; trở th&agrave;nh t&agrave;i sản tinh thần của d&acirc;n tộc Việt qua mấy ng&agrave;n năm dựng nước v&agrave; giữ nước. Đồng h&agrave;nh với lịch sử, những b&agrave;i thơ hay, c&acirc;u thơ hay treo l&ecirc;n l&yacute; tưởng đẹp đẽ của độc lập d&acirc;n tộc v&agrave; gi&aacute; trị nh&acirc;n văn cao cả, tạo n&ecirc;n nội lực, sức mạnh phi thường để ch&uacute;ng ta từng gi&agrave;nh lại đất nước. 
 Qua mỗi giai đoạn lịch sử, những cuộc giao lưu giữa c&aacute;c nền  văn h&oacute;a  đ&atilde; l&agrave;m thay đổi, phong ph&uacute; th&ecirc;m những quan niệm thơ ca. Quan niệm mỗi nền thi ca chỉ c&oacute; gi&aacute; trị trong ng&ocirc;n ngữ mẹ đẻ l&agrave; phiến diện v&agrave; ngh&egrave;o n&agrave;n, kh&ocirc;ng thể tồn tại&nbsp; l&acirc;u khi những cuộc giao thương, di d&acirc;n, hội nhập trong lịch sử đ&atilde; mang đến cho thơ những quan niệm mới. N&oacute; như luồng gi&oacute; mạnh b&ecirc;n ngo&agrave;i &ugrave;a v&agrave;o l&agrave;m thay đổi, phồn sinh những quan niệm c&oacute; sẵn. Phong tr&agrave;o Thơ mới (1930 - 1945)&nbsp; l&agrave; v&iacute; dụ điển h&igrave;nh - kết quả của qu&aacute; tr&igrave;nh giao lưu văn h&oacute;a Đ&ocirc;ng&ndash;T&acirc;y hồi đầu thế kỷ XX. 
 Ch&uacute;ng ta đang sống trong một thế giới c&ograve;n nhiều c&aacute;ch biệt giữa c&aacute;c d&acirc;n tộc, giữa con người với nhau c&ograve;n xa lạ, đ&ocirc;i khi l&agrave; hố thẳm..., thơ ca l&agrave; cầu nối, l&agrave; b&agrave;n tay ch&acirc;n th&agrave;nh, giọng n&oacute;i ấm &aacute;p để ch&uacute;ng ta t&igrave;m đến với nhau, cảm th&ocirc;ng, thấu hiểu nhau hơn. Nhờ c&oacute; thơ ca, ch&uacute;ng ta được chi&ecirc;m ngưỡng vẻ đẹp linh diệu, b&iacute; ẩn... cũng như thấy được sức mạnh tinh thần hiển linh v&agrave; tiềm ẩn của d&acirc;n tộc ấy. Ch&uacute;ng ta tựa v&agrave;o thơ ca để ng&agrave;y th&ecirc;m ho&agrave;n thiện, thay đổi, được lớn l&ecirc;n v&agrave; b&igrave;nh đẳng giữa c&aacute;c d&acirc;n tộc tr&ecirc;n tr&aacute;i đất. 
 Thơ ca với mu&ocirc;n v&agrave;n những quan niệm kh&aacute;c nhau v&agrave; dị biệt, lu&ocirc;n được cải biến ho&agrave;n thiện, phong ph&uacute; c&ugrave;ng với thời gian tựa như c&acirc;y lớn trong trời rộng chiết th&ecirc;m nhiều c&agrave;nh nh&aacute;nh. Mỗi c&aacute; thể s&aacute;ng tạo đều chọn cho m&igrave;nh con đường ri&ecirc;ng biệt, nhưng mọi nh&agrave; thơ đều chung một đ&iacute;ch đến l&agrave; kh&aacute;m ph&aacute; v&agrave; t&ocirc;n vinh c&aacute;i Đẹp. Nh&agrave; thơ thường đơn độc khi s&aacute;ng tạo với c&aacute;i t&ocirc;i ri&ecirc;ng biệt, duy nhất của m&igrave;nh;&nbsp; nhưng trong sự ri&ecirc;ng tư, tưởng như đơn độc ấy, anh ta đ&atilde; gặp nh&acirc;n loại, gặp cội nguồn những kh&aacute;t vọng, chạm mặt mơ ước của lo&agrave;i người về một thế giới h&ograve;a b&igrave;nh, kh&ocirc;ng kỳ thị sắc tộc, t&ocirc;n gi&aacute;o, vượt l&ecirc;n sự khắc nghiệt của chiến tranh, thi&ecirc;n tai, bạo loạn&hellip; Đ&oacute; l&agrave; thế giới của những gi&aacute; trị nh&acirc;n văn. Do vậy, tầm v&oacute;c của thi sỹ nhiều khi kh&ocirc;ng nằm ở vấn đề m&agrave; anh ta đặt ra, m&agrave; ở c&aacute;ch tiếp cận, c&aacute;ch dồn n&eacute;n cảm x&uacute;c đến tột đỉnh cho một vấn đề tưởng chừng đơn giản, nhưng hiệu quả của n&oacute; thật lớn lao v&agrave; bất ngờ. &Aacute;nh s&aacute;ng của n&oacute; soi rọi cho bạn đọc nh&igrave;n thấy những mối quan t&acirc;m lớn của thời đại, t&iacute;nh cập nhật của đời sống. Thơ ca bất ngờ cất l&ecirc;n tiếng n&oacute;i ch&acirc;n th&agrave;nh. V&agrave;, ch&acirc;n th&agrave;nh lu&ocirc;n l&agrave; nghệ thuật h&agrave;ng đầu của thơ ca.&nbsp; 
 Ch&uacute;ng ta nhận ra thơ ca đ&iacute;ch thực, d&ugrave; được ch&uacute; trọng hay thờ ơ, được t&ocirc;n vinh hay bị lợi dụng vẫn lu&ocirc;n tỏa s&aacute;ng. 
 Cần lưu &yacute; l&agrave; mọi th&aacute;i độ, cung bậc t&igrave;nh cảm của con người nhiều khi l&agrave; c&aacute;i cớ chứ kh&ocirc;ng phải mục đ&iacute;ch của thi ca. Thơ ca vốn tạo ra thế giới ri&ecirc;ng biệt m&agrave; chỉ nh&agrave; thơ mới c&oacute;. Tất cả hiện tượng đời sống, mối quan hệ giữa con người với con người, con người với thi&ecirc;n nhi&ecirc;n l&agrave; &ldquo;chất liệu&rdquo; để nh&agrave; thơ đặt v&agrave;o trong kh&ocirc;ng gian ri&ecirc;ng biệt v&agrave; kỳ ảo của m&igrave;nh. Thơ ca thường kh&ocirc;ng &aacute;p đặt m&agrave; mở c&aacute;nh cửa để bạn đọc đi v&agrave;o thế giới của nh&agrave; thơ, đ&uacute;ng hơn l&agrave; nh&agrave; thơ dẫn dắt, kh&ecirc;u gợi để bạn đọc tự mở cửa t&acirc;m hồn m&igrave;nh, để họ thấy được những kỳ diệu v&agrave; bất ngờ, giống như ai đ&oacute; tự t&igrave;m được kho b&aacute;u ngay ch&iacute;nh trong ngồi nh&agrave; của m&igrave;nh. 
 Kiếm t&igrave;m chỗ đứng cho thi ca Việt trong khu vực v&agrave; thế giới ng&agrave;y nay l&agrave; cơ hội v&agrave; th&aacute;ch thức to lớn đối với c&aacute;c nh&agrave; thơ Việt Nam đương đại. Ch&uacute;ng ta sẽ tụt hậu, v&agrave;, bị qu&ecirc;n l&atilde;ng nếu cứ giữ m&atilde;i những quan niệm cũ. Nhất định l&agrave; cần thiết tiếp x&uacute;c với con đường nghệ thuật v&agrave; tư tưởng m&agrave; thi ca thế giới đ&atilde; đi để s&aacute;ng tạo những gi&aacute; trị mới v&agrave; ri&ecirc;ng biệt. Ch&uacute;ng ta cần x&aacute;c định ch&iacute;nh x&aacute;c v&agrave; ch&acirc;n thực thơ Việt đang ở đ&acirc;u v&agrave; cần phải l&agrave;m g&igrave;. T&ocirc;i lu&ocirc;n khao kh&aacute;t v&agrave; tin tưởng thơ ch&uacute;ng ta sẽ tạo được khuynh hướng hiện đại c&aacute;ch t&acirc;n mang đậm bản sắc Việt. Nếu vẻ đẹp của thơ l&agrave; đ&oacute;a hoa thấm đẫm nh&acirc;n văn th&igrave; quyền năng của thơ ch&iacute;nh l&agrave; sự t&aacute;i tạo khả năng cảm x&uacute;c v&agrave; suy tưởng, l&agrave;m xuất hiện những gi&aacute; trị tinh thần mới, một thế giới mới. 
  &nbsp;  
 &nbsp;MAI VĂN PHẤN 
   &nbsp;Bản dịch sang tiếng Anh của Trần Nghi Ho&agrave;ng   
   The beauty and power of poetry   
  (Presentation at  the poetry festival in Asia-Pacific, the First  in Quang Ninh and Hanoi, 2/2012)  
 Whether be written with any&nbsp; trend, poetry is always carrying the beauty of primordial, to the resurrection, recreate the world, forever opposed to the bad and evil. Poetry is the light push back the darkness, the cool water to make the earth&nbsp; verdant, is an effective remedy healing soul wounds, awaken the good conscience of the humankind to make them couldn't fall into the marsh of depravity, to live the more goodness-friendly living. 
 History, psychology, traditional practices of each nation... has created the codes in their language, it's both explicit and also enigmatic behind the signals of rhymes, proverbs, folk songs, and... Poetry. All burned up, as the eternal flame illumined the stature, characteristic of the nation. It has become the spiritual property of the Vietnamese people over thousands of years of building and defending the country.&nbsp; Together with history, the excellent poems, the nice verses hanging up the beautiful ideal of national independence and the lofty values of human culture, creating internal resources and extraordinary power to&nbsp; reclaim our country, in the past. 
 Through each historical period, the exchanges between cultures has&nbsp; make changed, more enriched for the conception of poetry. Conception poetry of each nation is valid only in native language is unilateral and poverty, can not survive for long run when the trades-in, migration and integration in&nbsp; history brought to poetry the new conceptions . It's as strong winds from outside rushing in making changes, prosperousness the traditional living concepts available. New Poetry Movement (1930 - 1945) is a typical example - the result of cross-cultural East-West in the early twentieth century. 
 We live in a world still much gap between nations, between people unfamiliar with each other, sometimes a very deep pit..., poetry as a bridge, a hand sincere, warmly voice for us to come together, empathetic, understanding each other better. Thanks to poetry, we been admire the miraculous beauty, mystery... as well as seeing mental strength epiphany and potential of&nbsp; that nation. We are leaning on poetry to improving every day, changing, growing up and equality among nations on earth. 
 Poetry with a myriad of different concepts and differences, always modified to be perfect, rich together with time like a large tree in wide sky grafting more branches. Each creative individual will choose for him the separate path, but all poets have the same destination is to exploring and honouring the Beauty. Poets often lonely in creating with separate ego, his only, but in the privacy, seemed like lonely, he met with humanity, he been seeing the source of aspiration, face to face the dream of mankind of a peaceful world, without discrimination of race, religion, beyond the rigors of war, natural disaster, riot&hellip; It's the world of the human cultures values​​. Therefore, the stature of poet mostly is not in the problems that he set out, but in the way to he approaching, the way to pent-up emotions to the peak for a seemingly simple problem, but its performance was great and unexpected. The light illuminates for its readers to see the major concerns of the times and update of life. Unexpected poetry speak up the sincerely language. And, sincerity is always the leading art of poetry. 
 We recognize that the real poetry, although to be attach special importance to to or indifferent, to be glorified or taken advantage of always shines. 
 It should be noted that all attitude, tone of human emotions in much of times as an excuse, not the purpose of poetry. Poetry creates a separate world that only the poet has it. All phenomena of life, the relationship between man to man, man with nature is "material" so the poet put into separate space and his miraculous. Poetry does not impose that often opens the door for readers into the world of the poet, exactly rather&nbsp; than, the poet guiding, suggestion for the reader open the door of his soul himself, that they may see the wonders and unexpected, like someone found the&nbsp; treasure just right in his&nbsp; own home. 
 Searching position for a Vietnamese poetry in the region and the world today is an opportunity and challenge for the contemporary poet Vietnam. We will be left behind, and, forgotten if you still holding the old concepts. Absolutely necessary to contact with the way of art and idea that the poetry of the world has go on to create new values and separate. We need to determine accurate and authentic is where the Vietnamese poetry standing and what we need to do. I crave and believe we will create the poems are modern innovations tend bearing the deep characteristic of Vietnam. If the beauty of poetry is the beauty of a flower permeates the human culture, so the power of poetry is to replicate emotions and idea, bring out the values of the new spirit, a new world. 
 &nbsp;MAI VAN PHAN  
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2012-01-28:348215</id>
 <title>Xuân mới, hứa hẹn nhiều thắng lợi mới</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/348215" /> 
  
 <updated>2012-01-28T14:56:50+07:00</updated> 
 <summary type="text">   Xu&amp;acirc;n mới, hứa hẹn nhiều thắng lợi mới   
  C&amp;ugrave;ng cả nước, Đảng bộ - ch&amp;iacute;nh quyền &amp;ndash; qu&amp;acirc;n v&amp;agrave; d&amp;acirc;n th&amp;agrave;nh phố Hải ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
    Xu&acirc;n mới, hứa hẹn nhiều thắng lợi mới   
  C&ugrave;ng cả nước, Đảng bộ - ch&iacute;nh quyền &ndash; qu&acirc;n v&agrave; d&acirc;n th&agrave;nh phố Hải Ph&ograve;ng h&acirc;n hoan đ&oacute;n ch&agrave;o năm mới Nh&acirc;m Th&igrave;n &ndash; 2012 trong kh&ocirc;ng kh&iacute; thi đua đưa Nghị quyết Đại hội XI của Đảng v&agrave; Nghị quyết Đại hội XIV Đảng bộ th&agrave;nh phố đi v&agrave;o cuộc sống . 
 Năm 2011 vừa qua, to&agrave;n th&agrave;nh phố đ&atilde; khắc phục mọi kh&oacute; khăn, nỗ lực phấn đấu ho&agrave;n th&agrave;nh c&aacute;c mục ti&ecirc;u, nhiệm vụ đề ra cho năm 2011, kinh tế th&agrave;nh phố tiếp tục ổn định v&agrave; ph&aacute;t triển; tổ chức th&agrave;nh c&ocirc;ng cuộc Bầu cử đại biểu Quốc hội kh&oacute;a XIII, đại biểu HĐND c&aacute;c cấp nhiệm kỳ 2011 &ndash; 2016; kiện to&agrave;n bộ m&aacute;y l&atilde;nh đạo HĐND v&agrave; UBND c&aacute;c cấp. Chủ đề năm 2011 &ldquo;Đ&ocirc; thị v&agrave; đảm bảo an sinh x&atilde; hội&rdquo; được quan t&acirc;m chỉ đạo, triển khai kịp thời, hiệu quả, tạo sự đồng thuận cao của x&atilde; hội v&agrave; tạo động lực quan trọng cho sự ph&aacute;t triển kinh tế - x&atilde; hội th&agrave;nh phố theo hướng bền vững. Lĩnh vực Văn h&oacute;a &ndash; x&atilde; hội c&oacute; nhiều chuyển biến, quan t&acirc;m đẩy mạnh cải c&aacute;ch h&agrave;nh ch&iacute;nh, ph&ograve;ng chống tham nhũng, l&atilde;ng ph&iacute;, thực h&agrave;nh tiết kiệm, đẩy mạnh hoạt động đối ngoại; ch&iacute;nh trị - x&atilde; hội ổn định; quốc ph&ograve;ng &ndash; an ninh, trật tự an to&agrave;n x&atilde; hội được giữ vững; n&acirc;ng cao đời sống vật chất tinh thần cho nh&acirc;n d&acirc;n. 
 Mừng đất nước đổi mới v&agrave; hội nhập, mừng Đảng quang vinh, mừng xu&acirc;n Nh&acirc;m Th&igrave;n 2012, mỗi người d&acirc;n th&agrave;nh phố Hải Ph&ograve;ng ch&uacute;ng ta h&atilde;y ph&aacute;t huy truyền thống v&agrave; th&agrave;nh tựu, quyết t&acirc;m thực hiện thắng lợi Nghị quyết Đại hội Đảng c&aacute;c cấp, Nghị quyết Đại hội XIV Đảng bộ th&agrave;nh phố Hải Ph&ograve;ng, Nghị quyết Đại hội Đảng to&agrave;n quốc lần thứ XI. Phấn đấu thực hiện c&oacute; hiệu quả chủ đề năm 2012 &ndash; năm &ldquo;Đ&ocirc; thị v&agrave; an to&agrave;n giao th&ocirc;ng&rdquo; ổn định kinh tế vĩ m&ocirc;, kiếm chế lạm ph&aacute;t, đổi mới v&agrave; n&acirc;ng cao sức cạnh tranh của nền kinh tế, cải thiện v&agrave; n&acirc;ng cao đời sống nh&acirc;n d&acirc;n. Tất cả v&igrave; mục ti&ecirc;u D&acirc;n gi&agrave;u, nước mạnh, d&acirc;n chủ, c&ocirc;ng bằng, văn minh. Mừng xu&acirc;n Nh&acirc;m Th&igrave;n 2012: vui tươi, l&agrave;nh mạnh, tiết kiệm, an to&agrave;n. 
 TRẦN HỒNG &Aacute;NH  
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2012-01-04:345445</id>
 <title>Danh sách hội viên mới kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/345445" /> 
  
 <updated>2012-01-04T18:48:59+07:00</updated> 
 <summary type="text">  Danh s&amp;aacute;ch hội vi&amp;ecirc;n mới kết nạp v&amp;agrave;o Hội Nh&amp;agrave; văn Việt Nam  
 Chiều  nay, 04/1/2012, BCH Hội Nh&amp;agrave; văn Việt Nam đ&amp;atilde; họp phi&amp;ecirc;n ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
   Danh s&aacute;ch hội vi&ecirc;n mới kết nạp v&agrave;o Hội Nh&agrave; văn Việt Nam  
 Chiều  nay, 04/1/2012, BCH Hội Nh&agrave; văn Việt Nam đ&atilde; họp phi&ecirc;n cuối c&ugrave;ng  thảo  luận danh s&aacute;ch đề cử v&agrave; tiến h&agrave;nh bỏ phiếu bầu chọn c&aacute;c t&aacute;c giả để  kết  nạp v&agrave;o Hội. Kết quả đ&atilde; c&oacute; 41 t&aacute;c giả đủ điều kiện trở th&agrave;nh hội  vi&ecirc;n  Hội Nh&agrave; văn Việt Nam. Lễ kết nạp hội vi&ecirc;n mới sẽ được tổ chức v&agrave;o  ng&agrave;y  cuối th&aacute;ng 1/2012 tại H&agrave; Nội. 
 Blog Trần Hồng &Aacute;nh xin ch&uacute;c mừng c&aacute;c hội vi&ecirc;n mới. Sau đ&acirc;y l&agrave; danh s&aacute;ch c&aacute;c hội vi&ecirc;n mới (xếp theo thứ tự ABC): 
  Thơ:  
 Trần Thị Kim Anh (TP. Hồ Ch&iacute; Minh) 
 C&aacute;t Du (B&igrave;nh Dương) 
 L&ecirc; Kim Hạt (Vĩnh Ph&uacute;c) 
 Trần Ho&agrave;ng Thi&ecirc;n Kim (C&ocirc;ng an nh&acirc;n d&acirc;n) 
 H&agrave; Linh (H&agrave; Nội) 
 Nguyễn Phan Quế Mai (TP Hồ Ch&iacute; Minh) 
 Nguyễn C&ocirc;ng Nam (Hải Ph&ograve;ng) 
 Trương Trung Ph&aacute;t (H&agrave; Nội) 
 Nguyễn Đ&igrave;nh Ph&uacute;c (Ph&uacute; Thọ) 
 Trần Huy Tản (H&agrave; Nội) 
 Phan Trung Th&agrave;nh (TP Hồ Ch&iacute; Minh) 
 Mai Th&igrave;n (B&igrave;nh Định) 
 Ho&agrave;ng Quang Thuận (TP Hồ Ch&iacute; Minh) 
 Đinh Thị Như Th&uacute;y (Đắc Lắc) 
 Nguyễn Ngọc Tung (Vĩnh Ph&uacute;c) 
 &Aacute;nh Tuyết (Th&aacute;i B&igrave;nh) 
 Trần Đ&igrave;nh Việt (H&agrave; Nội) 
 Đặng Quang Vượng (H&agrave; Giang) 
 Thanh Yến (TP Hồ Ch&iacute; Minh) 
  Văn xu&ocirc;i:  
 Vi&ecirc;n Lan Anh (Thanh H&oacute;a) 
 L&ecirc; Văn Ba (H&agrave; Nội) 
 Đ&agrave;o Ngọc Du (H&agrave; Nội) 
 &Aacute;i Duy (Kh&aacute;nh H&ograve;a) 
 Trương Thị Thanh Hiền (An Giang) 
 Nguyễn Quốc H&ugrave;ng (Hải Ph&ograve;ng) 
 Nguyễn Đ&igrave;nh Lễ (H&agrave; Nội) 
 Đo&agrave;n Lư (Cao Bằng) 
 Nguyễn Đắc Như (H&agrave; Nội) 
 Trương Anh Quốc (TP. Hồ Ch&iacute; Minh) 
 Thi&ecirc;n Sơn (H&agrave; Nội) 
 Nguyễn Xu&acirc;n Thủy (Qu&acirc;n đội nh&acirc;n d&acirc;n) 
 Trần Nh&atilde; Thụy (TP Hồ Ch&iacute; Minh) 
 L&ecirc; To&aacute;n (Quảng Ninh) 
 Đo&agrave;n Ho&agrave;i Trung (Qu&acirc;n đội nh&acirc;n d&acirc;n) 
  L&yacute; luận ph&ecirc; b&igrave;nh:  
 Gi&aacute;p Văn Chung (Hungari) 
 Nguyễn Thị Kim Hiền (Nga) 
 L&ecirc; Thị B&iacute;ch Hồng (H&agrave; Nội) 
 Phạm Ph&uacute; Phong (Huế) 
 H&agrave; Quảng (H&agrave; Tĩnh) 
 Việt Trung (Th&aacute;i Nguy&ecirc;n) 
     
  Dịch:  
 L&ecirc; Thị Phong Tuyết (H&agrave; Nội)  
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2012-01-04:345444</id>
 <title>Lửa hoang</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/345444" /> 
  
 <updated>2012-01-04T18:48:43+07:00</updated> 
 <summary type="text">   Lửa hoang   
 Hường nh&amp;oacute;n g&amp;oacute;t gi&amp;agrave;y cảnh vẻ bước qua những vũng nước đọng tr&amp;ecirc;n nền ng&amp;otilde; lổn nhổn v&amp;ocirc;i thầu gạch vỡ. Sau ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
    Lửa hoang   
 Hường nh&oacute;n g&oacute;t gi&agrave;y cảnh vẻ bước qua những vũng nước đọng tr&ecirc;n nền ng&otilde; lổn nhổn v&ocirc;i thầu gạch vỡ. Sau cơn mưa, đất lầm l&ecirc;n nhầy nhợt khiến người qua lại đI như l&agrave;m xiếc tr&ecirc;n d&acirc;y, khu&ocirc;n mặt vốn dĩ đ&atilde; kh&oacute; đăm đăm c&agrave;ng trở n&ecirc;n nhăn nh&oacute; đến tức cười. &ldquo; &ocirc;ng n&agrave;y mặt bủng da d&agrave;y, chắc mắc bệnh về gan. Rượu cho lắm v&agrave;o đ&acirc;y m&agrave; -&nbsp; qu&aacute;i, con b&eacute; kia sao nước da xanh lợt, mặt dại thế kia, th&ocirc;i th&ocirc;i, giống n&agrave;y kh&ocirc;ng nạo thai v&agrave;i lần th&igrave; cũng đẻ non!&rdquo;. Vừa đi, Hường vừa tinh qu&aacute;i chẩn bệnh cho những người đI ngược chiều từ trong ng&otilde; ra bằng c&aacute;I vốn kiến thức đ&ocirc;ng y học lỏm của b&agrave; c&ocirc; họ người d&acirc;n tộc. 
 -&nbsp; B&aacute;c l&agrave;m ơn cho hỏi h&ocirc;m nay anh So&aacute;I c&oacute; đến đ&acirc;y kh&ocirc;ng ạ? 
 -&nbsp; So&aacute;I n&agrave;o nhỉ, So&aacute;I trọc phảI kh&ocirc;ng &ndash; b&agrave; h&agrave;ng nước loay hoay bỏ ch&egrave; v&agrave;o chiếc ấm s&agrave;nh c&aacute;u v&agrave;ng, kh&ocirc;ng th&egrave;m ngẩng l&ecirc;n nh&igrave;n kh&aacute;ch &ndash; m&agrave; đến lấy h&agrave;ng &agrave;, dạo n&agrave;y n&oacute; &lsquo; dớt&rsquo; bỏ mẹ, xi măng gạch c&aacute;t đến nơI rồi, lấy sức đ&acirc;u m&agrave; b&ograve; đI chợ nữa. 
 -&nbsp; Dạ, ch&aacute;u l&agrave; em họ anh ấy, nh&agrave; c&oacute; việc phảI đI t&igrave;m về. 
 -&nbsp; S&aacute;ng nay c&ograve;n thấy lảng vảng ở đ&acirc;y m&agrave;&hellip; chẹp&hellip;chắc lại đI nhặt r&aacute;c rồi. C&ocirc; cứ ngồi đ&acirc;y chờ, sắp đến cữ l&agrave; con giời m&ograve; về ngay đấy. 
 Nh&igrave;n những chiếc ch&eacute;n lỏng khỏng mẻ miệng nằm tr&ecirc;n khay, Hường r&ugrave;ng m&igrave;nh, cẩn thận lấy g&oacute;i giấy ăn trong t&uacute;i lau ghế rồi mới gh&eacute; người ngồi xuống; 
 -&nbsp; B&aacute;c cho xin phong kẹo cao su, m&agrave; b&aacute;c bảo anh ch&aacute;u đI nhặt r&aacute;c l&agrave; nghĩa l&agrave;m sao? 
 -&nbsp; L&agrave; nhặt r&aacute;c chứ răng với sao c&aacute;I g&igrave;? N&oacute; d&iacute;nh AIDS rồi, người oặt ra như rau muống thiu th&igrave; c&ograve;n l&agrave;m ăn nỗi g&igrave;. Ch&uacute;ng n&oacute; bảo nhau ra đường t&agrave;u nhặt kim ti&ecirc;m vứt đI của lũ kh&aacute;c về mua moocphin cho v&agrave;o rửa lấy s&aacute;I rồi ti&ecirc;m cho nhau. Nghe đ&acirc;u gia đ&igrave;nh n&oacute; cũng kh&aacute; giả nhưng từ ng&agrave;y biết n&oacute; d&iacute;nh AIDS &ocirc;ng b&agrave; ấy cầm cửa, ng&agrave;y th&iacute; cho 20 ngh&igrave;n cầm hơI khi n&agrave;o chết b&aacute;o cho &ocirc;ng b&agrave; ấy biết để đem x&aacute;c đI ch&ocirc;n chứ nhất định kh&ocirc;ng cho về nh&agrave; nữa. 
 Hường nhăn mặt, lũ thịt ngựa, d&ecirc; t&aacute;I mới nuốt v&agrave;o l&uacute;c trưa trong bụng &ugrave;ng ục muốn tr&ocirc;I ra, c&ocirc; gắt gỏng 
 -&nbsp; Kẹo của ch&aacute;u đ&acirc;u, b&aacute;c kh&ocirc;ng th&iacute;ch b&aacute;n h&agrave;ng &agrave;? 
 B&agrave; chủ qu&aacute;n liếc x&eacute;o, miệng dẩu ra lẩm bẩm &ldquo; R&otilde; cứt n&aacute;t c&ograve;n đ&ograve;i c&oacute; ch&oacute;p. Ngữ n&agrave;y kh&ocirc;ng diều tha cũng quạ mổ&rdquo;. Phong kẹo bị n&eacute;m xuống mặt b&agrave;n k&ecirc;u đ&aacute;nh &ldquo;cạch&rdquo;. Hường kh&ocirc;ng để &yacute;, c&ocirc; b&oacute;c kẹo cho v&agrave;o miệng rồi xoay người nh&igrave;n ra. 
 -&nbsp; Anh So&aacute;I, anh So&aacute;i&hellip; Đ&acirc;y cơ m&agrave;, đằng n&agrave;y&hellip; 
 C&ocirc; nhổm l&ecirc;n vẫy tay rối r&iacute;t gọi một người đ&agrave;n &ocirc;ng cao nghều như c&acirc;y gậy ngất ngưởng đI v&agrave;o ng&otilde;, người ấy lại gần, mặt bủng v&agrave;ng, hai hố mắt trũng s&acirc;u, quần &aacute;o bốc m&ugrave;i khăn khẳn 
 -&nbsp; Hỏi ai? &ndash; c&aacute;I gậy cất giọng eo &eacute;o l&agrave;m Hường r&ugrave;ng m&igrave;nh, c&ocirc; nh&igrave;n &ocirc;ng anh họ đang nắm tay với Thần Chết chơI dung dăng dung dẻ trước mặt m&igrave;nh một l&uacute;c l&acirc;u rồi mới dọn giọng 
 -&nbsp; Em, Hường con bố Ch&acirc;u đ&acirc;y, giời ạ, em đI t&igrave;m anh từ s&aacute;ng đến giờ. Sao lại đến n&ocirc;ng nỗi n&agrave;y hả anh? 
 -&nbsp; Ăn thua mẹ g&igrave; m&agrave; m&agrave;y rộn l&ecirc;n, c&oacute; việc g&igrave; th&igrave; n&oacute;i mau rồi biến, ở đ&acirc;y phức tạp lắm. &ndash; So&aacute;I hạ giọng &ndash; C&oacute; tiền cho tao v&agrave;I t&ecirc; đI, dạo n&agrave;y m&oacute;m qu&aacute;. &Ocirc;ng b&agrave; gi&agrave; tao từ tao rồi, h&igrave; h&igrave;, vậy m&agrave; tự nhi&ecirc;n m&agrave;y lại đI t&igrave;m tao. Trừ giết người ra c&ograve;n việc g&igrave; tao cũng c&acirc;n tất 
 Hường đứng l&ecirc;n trả tiền kẹo, hất h&agrave;m bảo So&aacute;i 
 -&nbsp; Đi ăn đ&atilde; rồi n&oacute;i sau. Anh tr&ocirc;ng gh&ecirc; qu&aacute;, chả ra hồn người&hellip;.. 
 -&nbsp; Người g&igrave; c&aacute;I thứ tao, m&agrave; n&oacute;i g&igrave; th&igrave; n&oacute;i ở đ&acirc;y đI, ăn uống tao đếch thiết. 
 -&nbsp; Th&ocirc;I dược, em muốn nhờ anh t&igrave;m gi&uacute;p một người. 
 -&nbsp; Đặc điểm nhận dạng. Thằng ấy n&oacute; tớm của mầy c&aacute;I g&igrave; &agrave;? 
 R&uacute;t từ v&iacute; ra một tờ giấy gấp l&agrave;m tư, b&ecirc;n trong kẹp sẵn 200 ng&agrave;n, Hường gh&eacute; s&aacute;t So&aacute;i. 
 -&nbsp; C&oacute; t&yacute; qu&agrave; biếu anh. C&ograve;n trong đ&acirc;y em đ&atilde; ghi r&otilde; y&ecirc;u cầu về đối tượng. Anh t&igrave;m được th&igrave; b&aacute;o ngay cho em, sẽ c&oacute; thưởng lớn! 
 -&nbsp; &Ecirc;, tao l&agrave; thằng nghiện thật nhưng kh&ocirc;ng b&aacute;n đứng anh em đ&acirc;u m&agrave;y. Định kều tao l&agrave;m ly th&igrave; tao chịu đấy. 
 -&nbsp; Kh&ocirc;ng, em t&igrave;m chồng. T&igrave;m người để lấy l&agrave;m chồng hẳn hoi&hellip; d&ugrave; nghiện th&igrave; cũng phảI c&oacute; tr&igrave;nh độ, c&oacute; h&igrave;nh thức v&agrave; con nh&agrave;. Anh nhớ đấy, em anh lấy được chồng th&igrave; c&ocirc;ng của anh to lắm 
 -&nbsp; Con n&agrave;y, m&agrave;y đi&ecirc;n phỏng? &ndash; So&aacute;I chưng hửng &ndash; c&aacute;I của hiếm ấy th&igrave; kiếm đ&acirc;u ra, &agrave;, c&oacute; rồi! Thằng Giang, thạc sỹ h&agrave;ng hảI hẳn hoi. M&agrave;&hellip;, m&agrave;y c&oacute; ổn định kh&ocirc;ng đấy hả em? 
 Hường khẽ liếc b&agrave; h&agrave;ng nước, ng&oacute;n tay trỏ huơ huơ trước tr&aacute;n 
 -&nbsp; ừ em đi&ecirc;n, nhưng con đi&ecirc;n n&agrave;y sẽ chỉ đi&ecirc;n khi cần th&ocirc;i. Thống nhất thế nh&eacute;, em về đ&acirc;y. Nhớ gi&uacute;p em đấy nh&eacute;. 
 So&aacute;I ngẩn người nh&igrave;n theo b&oacute;ng đứa em họ dần khuất sau con ng&otilde; ngoắt ng&eacute;o, miệng lẩm bẩm 
 -&nbsp; Con n&agrave;y sướng qu&aacute; h&oacute;a rồ chắc, tự nhi&ecirc;n lại kiếm nghiện l&agrave;m chồng. Đ&agrave;n &ocirc;ng thời n&agrave;y chết hết rồi hay sao m&agrave; dến lượt nghiện được gi&aacute; thế nhỉ? 
 * 
 Căn nh&agrave; cổ x&acirc;y kiểu Ph&aacute;p nằm im l&igrave;m nơI g&oacute;c đường vắng chợt rồ l&ecirc;n bởi tiếng xe m&aacute;y r&uacute; ga hết tốc lực đ&acirc;m thẳng v&agrave;o s&acirc;n. Hường kiểu c&aacute;ch gạt ch&acirc;n chống rồi bước v&agrave;o nh&agrave;. Đặt chiếc t&uacute;i cườm l&ecirc;n mặt b&agrave;n, với cốc nước tu một hơi 
 -&nbsp; Vừa l&ograve;ng &ocirc;ng b&agrave; gi&agrave; rồi đấy. T&ocirc;I đ&atilde; t&igrave;m được người y&ecirc;u, c&oacute; g&igrave; sang th&aacute;ng cưới lu&ocirc;n. 
 &Ocirc;ng Ch&acirc;u ngửng l&ecirc;n, khịt khịt mũi sửa lại gọng k&iacute;nh tiếp tục c&uacute;i xuống b&igrave;nh thản đọc b&aacute;o. B&agrave; Ch&acirc;u hết nh&igrave;n con lại nh&igrave;n chồng, lập bập hỏi; 
 -&nbsp; M&agrave;y lại định b&agrave;y tr&ograve; g&igrave; nữa đ&acirc;y hả con. Cứ y&ecirc;n h&agrave;n như b&acirc;y giờ th&igrave; nh&agrave; n&agrave;y cũng đ&atilde; chịu đủ miệng tiếng thi&ecirc;n hạ rồi. Đừng b&ocirc;I gio ch&aacute;t trấu v&agrave;o mặt bố mẹ nữa. K&igrave;a &ocirc;ng, &ocirc;ng n&oacute;i g&igrave; đI chứ&hellip; 
 -&nbsp; Đấy l&agrave; việc của n&oacute;. N&oacute; đI cho khuất mắt th&igrave; cũng chả chết ai, việc g&igrave; phảI rối l&ecirc;n. - &Ocirc;ng Ch&acirc;u vẫn kh&ocirc;ng rời mắt khỏi tờ b&aacute;o 
 -&nbsp; &Ocirc; n&oacute;i hay thật, con &ocirc;ng m&agrave; &ocirc;ng rửng rưng như nước l&atilde; ấy. N&oacute; l&agrave; con ri&ecirc;ng t&ocirc;I chắc. 
 -&nbsp; Đấy l&agrave; việc của b&agrave;, con hư tại mẹ! 
 B&agrave; Ch&acirc;u ki&ecirc;n nhẫn: 
 -&nbsp; Th&igrave; &ocirc;ng cũng phảI hỏi xem con n&oacute; lấy ai để m&igrave;nh c&ograve;n định liệu chứ? 
 -&nbsp; Lấy ai l&agrave; việc của thằng ấy. Ch&uacute;ng n&oacute; đủ l&ocirc;ng đủ c&aacute;nh cả rồi. Khi n&agrave;o cưới th&igrave; bảo trước tao một tuần để tao mời kh&aacute;ch. - Quay sang b&agrave; Ch&acirc;u, &ocirc;ng l&ecirc;n giọng &ndash; Chiều t&ocirc;i l&ecirc;n sở, b&agrave; xem l&agrave; hộ t&ocirc;i c&aacute;i &aacute;o. 
 Hường b&uacute;ng tay đứng dậy: 
 -&nbsp; Coi như t&ocirc;I đ&atilde; th&ocirc;ng b&aacute;o sơ bộ t&igrave;nh h&igrave;nh, khi n&agrave;o t&ocirc;I dẫn &ldquo;k&eacute;p&rdquo; về sẽ th&ocirc;ng b&aacute;o chi tiết sau. M&agrave; t&ocirc;I đ&atilde; cưới l&agrave; l&agrave;m đo&agrave;ng ho&agrave;ng đấy, &ocirc;ng gi&agrave; định l&agrave;m ở đ&acirc;u th&igrave; cho &yacute; kiến nh&eacute;. 
 N&oacute;i dứt c&acirc;u, Hường nh&igrave;n thẳng v&agrave;o mắt bố chờ xem phản ứng của &ocirc;ng. M&atilde;I chẳng thấy bố n&oacute;i g&igrave;, c&ocirc; nh&uacute;n vai bất cần đứng dậy ra s&acirc;n quay xe ph&oacute;ng lu&ocirc;n. B&agrave; Ch&acirc;u vội chạy ra kh&eacute;p cổng rồi lủi thủi đI v&agrave;o nh&agrave; trong n&eacute;t mặt rầu rầu như đưa đ&aacute;m, tai c&ograve;n nghe tiếng chồng lẩm bẩm: 
 -&nbsp; V&ocirc; ph&uacute;c. Con với chả c&aacute;i&hellip; 
 * 
 Căn hộ chung cư được trang tr&iacute; kh&aacute; cầu k&igrave; bằng nhiều đồ nội thất đắt tiền. Chiếc giường ngủ rộng m&ecirc;nh m&ocirc;ng k&ecirc; đối diện một tấm gương lớn. Hường nằm d&agrave;I tr&ecirc;n giường, cười khanh kh&aacute;ch: 
 C&ograve;n lần mần g&igrave; đấy hả anh gi&agrave;, &ldquo; đI ủng&rdquo; hả? Kh&ocirc;ng cần đ&acirc;u, em d&ugrave;ng thuốc rồi m&agrave;. 
 Người đ&agrave;n &ocirc;ng chồm l&ecirc;n người c&ocirc;, khu&ocirc;n mặt vi&ecirc;n m&atilde;n, hồng h&agrave;o 
 Em l&agrave; con quỉ c&aacute;i. Đ&atilde; thế cho chết lu&ocirc;n. 
 Ai chết th&igrave; c&ograve;n b&agrave;n sau, giờ th&igrave; phảI cho thằng nhỏ của anh chết trước đ&atilde;, nhỉ?- c&ocirc; nheo mắt cười rồi v&iacute;t cổ bạn t&igrave;nh xuống, gấp g&aacute;p thở. 
 Nửa ti&ecirc;ng sau, Hường đ&aacute;nh thức &ocirc;ng H&ugrave;ng, kề v&agrave;o miệng &ocirc;ng ch&eacute;n nước nhỏ x&iacute;u, c&oacute; m&agrave;u n&acirc;u nhạt. &Ocirc;ng ta nhăn mặt: 
 C&aacute;I g&igrave; m&agrave; lần n&agrave;o em cũng bắt anh uống thế? 
 Th&igrave; cứ uống đI, chết được đ&acirc;u m&agrave; sợ. Ngo&agrave;I em ra chẳng ai c&oacute; thứ n&agrave;y m&agrave; cho anh uống. Thần dược đấy, c&oacute; khi c&ograve;n c&ocirc;ng hiệu gấp trăm lần mấy thứ tr&aacute;ng dương bổ kh&iacute; của anh ấy chứ. 
 Nhưng l&agrave; c&aacute;I qu&aacute;I quỷ g&igrave; mới được chứ. Đầu anh hai thứ t&oacute;c rồi đấy cưng ơI chứ c&oacute; phảI bọn trẻ ranh để em chơI tr&ograve; thả đỉa ba ba đ&acirc;u. 
 C&oacute; g&igrave; b&iacute; mật đ&acirc;u, s&acirc;m đấy m&agrave;. Chỉ c&oacute; điều b&agrave; c&ocirc; em đ&atilde; phảI cho tiền bọn g&aacute;I trinh tr&ecirc;n mạn ngược để ng&acirc;m những củ s&acirc;m to cỡ ng&oacute;n tay c&aacute;I v&agrave;o chỗ k&iacute;n của bọn ch&uacute;ng đủ bẩy ng&agrave;y bảy đ&ecirc;m để h&uacute;t &acirc;m kh&iacute; rồi đem phơI kh&ocirc;. Mỗi lần d&ugrave;ng th&aacute;I v&agrave;I l&aacute;t ngậm hoặc gi&atilde; nhuyễn với nước. Đ&agrave;n &ocirc;ng sau mỗi lần trăng hoa d&ugrave;ng một ch&uacute;t l&agrave; vượng kh&iacute; lại ngay. 
 &Ocirc;ng H&ugrave;ng bất gi&aacute;c r&ugrave;ng m&igrave;nh, một cảm gi&aacute;c lạnh buốt chạy dọc sống lưng khiến &ocirc;ng ngồi nhỏm dậy. Mặt chợt đỏ chợt t&aacute;i: 
 Ai dạy em c&aacute;I tr&ograve; n&agrave;y vậy? Kh&ocirc;ng cẩn thận chết người như chơI. 
 Ơ hay chưa k&igrave;a. &ndash; Hường d&agrave;I giọng &ndash; Mấy năm nay ng&agrave;y n&agrave;o anh cũng uống m&agrave; c&oacute; thấy anh chết t&yacute; n&agrave;o đ&acirc;u. Họa chăng l&agrave; c&oacute; em đến chết khiếp v&igrave; anh th&igrave; c&oacute;. 
 N&oacute;i dứt c&acirc;u, Hường b&aacute;m vai người đ&agrave;n &ocirc;ng k&eacute;o nằm ngửa xuống giường. Họ lại quấn lấy nhau như đ&ocirc;I trăn l&agrave;m đệm trở m&igrave;nh k&ecirc;u c&oacute;t k&eacute;t. 
 * 
 Chưa đầy năm ng&agrave;y sau, So&aacute;I đ&atilde; điện cho Hường l&uacute;c c&ocirc; đang c&ugrave;ng &ocirc;ng H&ugrave;ng đI c&ocirc;ng t&aacute;c miền Trung. N&oacute;i l&agrave; đI c&ocirc;ng t&aacute;c cho oai chứ mấy c&aacute;I hợp đồng nhỏ với c&aacute;c c&ocirc;ng ty ở trong n&agrave;y, &ocirc;ng H&ugrave;ng đ&atilde; thỏa thuận xong đ&acirc;u đấy rồi, chuyến đI n&agrave;y l&agrave; đối t&aacute;c mời v&agrave;o xả hơI nh&acirc;n thể lại quả cho đ&ocirc;I b&ecirc;n s&ograve;ng phẳng. So&aacute;I n&oacute;i phều ph&agrave;o kh&ocirc;ng ra hơI qua điện thoại: 
 Anh t&igrave;m được rồi, t&ecirc;n n&oacute; l&agrave; Giang, thạc sỹ hẳn hoi nh&eacute;, đ&atilde; từng l&agrave; giảng vi&ecirc;n đại học. Chả hiểu chơI bời thế n&agrave;o bị ph&aacute;t hiện, trường kỉ luật đuổi việc lu&ocirc;n. 
 Gia đ&igrave;nh anh ta thế n&agrave;o? &ndash; Hường hỏi 
 Cũng tương đối lắm, anh t&igrave;m cho c&ocirc; một cửa kh&aacute; đấy chứ chả vừa. Nh&agrave; ấy mở c&ocirc;ng ty vận tảI tư nh&acirc;n, thằng Giang lại l&agrave; con một n&ecirc;n họ chiều lắm. Được c&aacute;I thằng n&agrave;y c&oacute; học n&ecirc;n n&oacute; chơI bời cẩn thận lắm. Y&ecirc;n t&acirc;m l&agrave; chưa d&iacute;nh AIDS 
 Vậy anh đ&atilde; n&oacute;i với hắn về việc của em chưa? 
 Cũng mới chỉ n&oacute;i qua th&ocirc;i. N&oacute; bảo n&oacute; t&agrave;n đời rồi th&igrave; vướng v&agrave;o mấy c&aacute;I chuyện ấy l&agrave;m g&igrave;. Anh đ&agrave;nh n&oacute;i dối rằng c&ocirc; ngưỡng mộ n&oacute; từ l&acirc;u n&ecirc;n muốn được chăm s&oacute;c n&oacute;, gi&uacute;p n&oacute; l&agrave;m lại cuộc đời. N&oacute; bảo để n&oacute; nghĩ th&ecirc;m. M&agrave; anh đ&atilde; hẹn n&oacute; chiều nay gặp nhau tại Nh&agrave; H&agrave;ng 55 rồi đấy. C&ocirc; thu xếp thời gian đến m&agrave; gặp mặt b&agrave;n cụ thể. 
 Khỏi gặp! Em đang ở Cửa L&ograve;, m&agrave; m&igrave;nh anh n&oacute;i chuyện sẽ dễ hơn, chỉ cần hắn đồng &yacute; lấy em c&ograve;n những việc kh&aacute;c em lo tất. Anh cứ n&oacute;i lại với Giang thế&hellip; Em chỉ cần một đứa con, chắc hắn cũng kh&ocirc;ng ngu đến nỗi để d&ograve;ng họ nh&agrave; m&igrave;nh tuyệt tự. Nừu đồng &yacute; th&igrave; về ra mắt hai b&ecirc;n gia đ&igrave;nh rồi cưới lu&ocirc;n. Chiều anh chịu kh&oacute; qua nh&agrave; em, em gửi b&agrave; gi&agrave; cho anh &iacute;t tiền đấy. 
 Hường bỏ m&aacute;y v&agrave;o ph&ograve;ng, c&ocirc; nh&igrave;n &ocirc;ng H&ugrave;ng đang xếp những cọc tiền mới cứng v&agrave;o vali một l&uacute;c l&acirc;u rồi mới thong thả ngồi xuống giường, đối mặt với &ocirc;ng H&ugrave;ng: 
 Anh bỏ đấy đ&atilde;, em c&oacute; chuyện muốn n&oacute;i. 
 Y&ecirc;n n&agrave;o anh đang kiểm tiền. Vụ n&agrave;y bọn n&oacute; lại quả kh&aacute; ra phết. 
 Hường lạnh l&ugrave;ng: 
 Th&aacute;ng sau em lấy chồng. Anh gi&agrave; mừng em c&aacute;I g&igrave; n&agrave;o? 
 &Ocirc;ng H&ugrave;ng đứng bật dậy, mắt trợn hỏa: 
 Đi&ecirc;n &agrave;, t&ocirc;I giết. Đang y&ecirc;n l&agrave;nh lại dốc chứng&hellip; 
 Giết được kh&ocirc;ng? &ndash; Hường chỡn trợ &ndash; th&igrave; cũng phảI để em đI lấy chồng chứ, chẳng lẽ chết gi&agrave; l&agrave;m ma kh&ocirc;ng chồng sao? Vả lại chị nh&agrave; ghen qu&aacute;, em h&atilde;i&hellip; Nghĩ ch&aacute;n ra rồi, lấy chồng th&igrave; h&agrave;ng x&oacute;m đỡ x&igrave; x&egrave;o m&agrave; nội tướng nh&agrave; anh cũng y&ecirc;n ch&iacute; ngồi nh&agrave; đếm tiền. B&agrave; ấy l&uacute;c n&agrave;o cũng r&igrave;nh em như c&uacute; d&ograve;m nh&agrave; bệnh ấy&hellip; 
 Tuỳ, ch&aacute;n thằng gi&agrave; n&agrave;y th&igrave; th&ocirc;i, đợt n&agrave;y cơ quan đang c&oacute; đợt tinh giảm bi&ecirc;n chế. Nhiều khả năng &ocirc;ng gi&agrave; em bị x&eacute;t đợt n&agrave;y. 
 &Ocirc;ng H&ugrave;ng bu&ocirc;ng một c&acirc;u lạnh tanh đầy th&aacute;ch thức. Hường đang cười cười 
 chợt đanh mặt lại. c&ocirc; chồm dậy đứng tr&ecirc;n giường l&agrave;m tấm nệm l&uacute;n s&acirc;u. 
 N&agrave;y, cấm động v&agrave;o &ocirc;ng ấy. &Ocirc;ng ấy d&acirc;ng t&ocirc;i cho anh l&agrave; nhằm v&agrave;o c&aacute;i ghế của anh khi anh l&ecirc;n Tổng. Giờ c&oacute; c&aacute;i chức Trưởng ph&ograve;ng h&agrave;nh ch&iacute;nh qu&egrave;n m&agrave; anh c&ograve;n định hất th&igrave; liệu hồn với t&ocirc;i. 
 Sao bảo em hận &ocirc;ng ấy?. 
 Hận g&igrave;? C&oacute; hận l&agrave; hận đồng tiền n&oacute; bạc, n&oacute; phản bạn lừa thầy, n&oacute; thay đen đổi trắng&hellip; Chả g&igrave; &ocirc;ng ấy cũng l&agrave; bố t&ocirc;i, hận th&igrave; hận chứ nhất định kh&ocirc;ng dương mắt nh&igrave;n &ocirc;ng ấy ng&atilde; ngựa. Hiểu chưa? 
 Hiểu rồi, hiểu rồi. Đừng x&ugrave; l&ocirc;ng l&ecirc;n nữa. - &Ocirc;ng H&ugrave;ng k&eacute;o hường s&aacute;t lại gần m&igrave;nh, vỗ về &ndash; Thằng n&agrave;y c&ograve;n th&igrave; &ocirc;ng gi&agrave; vẫn mu&ocirc;n năm. Miễn l&agrave; em kh&ocirc;ng ch&ecirc; anh g&acirc;n ch&ugrave;ng gối mỏi l&agrave; OK. 
 Ch&ecirc; l&agrave; ch&ecirc; thế n&agrave;o, ch&ugrave;ng c&oacute; c&aacute;i hay của ch&ugrave;ng, mỏi c&oacute; th&uacute; của mỏi. Em c&ograve;n ngấu anh lắm. C&oacute; điều phải t&iacute;nh kế l&acirc;u d&agrave;i, em đ&atilde; 32 tuổi, chẳng mấy m&agrave; gi&agrave;. Phải kiếm mụn con để c&ograve;n c&oacute; chỗ nương tựa. 
 &Ocirc;ng H&ugrave;ng ch&acirc;m thuốc, m&ugrave;i kh&oacute;i kh&eacute;t lẹt bay đầy ph&ograve;ng. Hường chăm ch&uacute; d&ograve; theo n&eacute;t mặt &ocirc;ng d&atilde;n ra rồi cau lại: 
 - Muốn c&oacute; con th&igrave; c&oacute; với t&ocirc;i đ&acirc;y n&agrave;y, việc g&igrave; phải cần đến thằng khỉ n&agrave;o. 
 - Chửa với anh hoạ c&oacute; m&agrave; chửa b&oacute;ng. Thử đi kh&aacute;m xem c&oacute; c&ograve;n con bống n&agrave;o kh&ocirc;ng. Rượu như hũ n&uacute;t, g&aacute;i m&uacute; t&aacute; lả&hellip; chả mấy m&agrave; hỏng. Em thả nửa năm nay rồi m&agrave; c&oacute; đậu đ&acirc;u. Em t&iacute;nh rồi, thằng chồng sắp cưới của em c&oacute; bằng thạc sỹ hẳn hoi, kẻng giai, con nh&agrave; kh&aacute; giả&hellip;hừ&hellip; phải mỗi tội nghiện l&otilde;. Ph&iacute; của giời! 
 - Giời đất ơi! Em c&oacute; đi&ecirc;n kh&ocirc;ng? - &ocirc;ng H&ugrave;ng r&iacute;t l&ecirc;n qua kẽ răng - Cẩn thận lại mướp đắng gặp mạt cưa, n&oacute; d&acirc;y Siđa cho th&igrave; t&agrave;n đời. L&uacute;c ấy đừng r&eacute;o thằng gi&agrave; n&agrave;y. 
 - Kh&eacute;o lo! Theo anh mười mấy năm nay chả lẽ kh&ocirc;ng học được t&yacute; n&agrave;o. Hắn l&agrave; con nh&agrave; gi&agrave;u, bản th&acirc;n c&oacute; học. Em bẫy hắn v&agrave;o vở &ldquo;Thuyền quy&ecirc;n luỵ kh&aacute;ch anh h&ugrave;ng. V&igrave; y&ecirc;u n&ecirc;n quyết gi&uacute;p chồng đi cai&rdquo;. Ha.. ha&hellip; chỉ cần hắn chịu cai một th&aacute;ng để em c&oacute; giống tốt th&ocirc;i chứ em c&ograve;n lạ g&igrave; bọn ấy, hoạ c&oacute; ximăng, c&aacute;t, đ&aacute; mới cai nổi chứ Trời cũng chịu&hellip;Huống chi em kh&ocirc;ng phải l&agrave; trời. Em chỉ thay Trời c&aacute;i việc t&igrave;m chồng th&ocirc;i, lấy chồng c&oacute; h&ocirc;n th&uacute; đo&agrave;ng ho&agrave;ng, con em c&oacute; bố, c&oacute; khai sinh hẳn hoi. Sau n&agrave;y thừa kế gia sản nh&agrave; chồng th&igrave; c&oacute; m&agrave; ti&ecirc;u nhọc. Kh&ocirc;ng những thế, chị nh&agrave; thấy em xuất gi&aacute; cũng y&ecirc;n t&acirc;m thả cho anh đi l&agrave;m ăn, tha hồ m&agrave; tung tẩy nh&eacute;! 
 &Ocirc;ng H&ugrave;ng k&eacute;o Hường nằm sấp tr&ecirc;n người m&igrave;nh, cười sằng sặc: 
 - Ma quỉ, ma quỉ&hellip;Em đ&uacute;ng l&agrave; ma quỉ&hellip;. 
 * 
 Đ&aacute;m cưới diễn ra đ&igrave;nh đ&aacute;m l&agrave;m nức l&ograve;ng hai họ. Nh&agrave; g&aacute;i mừng v&igrave; đứa con 
 g&aacute;i trở t&iacute;nh đ&atilde; chịu y&ecirc;n bề gia thất. Nh&agrave; trai vui v&igrave; con trai cưới được vợ đẹp, lại đảm đang. Biết đ&acirc;u n&oacute; dần nghe lời vợ m&agrave; tu tỉnh. D&acirc;u rể được bố mẹ cho ở ri&ecirc;ng tại một ng&ocirc;i nh&agrave; ba tầng ngay khu đ&ocirc; thị mới. 
 Đ&uacute;ng lời Hường tr&ugrave; t&iacute;nh, sau ba th&aacute;ng lấy vợ, Giang lần về đường cũ, đ&ecirc;m m&ograve; v&agrave;o giường nằm c&ograve;ng queo chả đo&aacute;i ho&agrave;i g&igrave; đến vợ. Hường cũng chả cần v&igrave; đ&atilde; c&oacute; &ocirc;ng H&ugrave;ng l&acirc;u l&acirc;u lại m&ograve; tới. Nhiều l&uacute;c Giang ngạc nhi&ecirc;n v&igrave; vợ dạo n&agrave;y ngay đơ chả thấy say chồng như hồi mới cưới song ham hố của y cũng biến sạch n&ecirc;n đ&agrave;nh tặc lưỡi nh&igrave;n vợ ngủ. 
 Một h&ocirc;m &ocirc;ng H&ugrave;ng vừa tới cửa th&igrave; Hường đ&atilde; chặn lại: 
 Anh v&agrave;o nh&agrave; gom hộ em &iacute;t đ&ograve; rồi mang về chung cư cho em. Em sang nh&agrave; chồng một l&aacute;t rồi sẽ tới đ&oacute; lu&ocirc;n. 
 &Ocirc;ng giật ngược khuỷu tay c&ocirc;, đanh giọng: 
 Vừa vừa th&ocirc;i, kh&ocirc;n ngoan lắm lại oan tr&aacute;i nhiều. Tiền của anh đủ cho em ti&ecirc;u su&ocirc;t đời, đừng chơi s&aacute;t v&aacute;n qu&aacute; người ta o&aacute;n. 
 Hường khẽ kh&agrave;ng gỡ tay &ocirc;ng: 
 Em c&oacute; thai rồi, gần hai th&aacute;ng. Kh&ocirc;ng đi th&igrave; ở lại l&agrave;m g&igrave;. Giang n&oacute; c&oacute; thiết em đ&acirc;u. Tiền mừng đ&aacute;m cưới dốc sạch v&agrave;o thuốc s&aacute;i rồi. Kh&ocirc;ng đi nhanh th&igrave; chả mấy m&agrave; mang bệnh. 
 Thật kh&ocirc;ng em?. Vậy th&igrave; em dọn ngay đi. Nhưng anh vẫn phải nhắc, đừng qu&aacute; đ&aacute;ng qu&aacute;, c&oacute; con rồi th&igrave; lo để đức cho con. 
 Để &ocirc;ng H&ugrave;ng ở lại, Hường đi một l&egrave;o đến nh&agrave; chồng. Khu&ocirc;n mặt người đ&agrave;n b&agrave; đương xu&acirc;n hồng l&ecirc;n trong nắng. C&ocirc; thấy vui khi mục đ&iacute;ch của m&igrave;nh đ&atilde; th&agrave;nh. Chợt nghĩ tới m&agrave;n kịch cuối c&ugrave;ng cần phải diễn cho trọn vở, khu&ocirc;n mặt Hường vội nặng xuống, nước mắt ngắn d&agrave;i l&agrave;m b&agrave; Lan qu&yacute;nh qu&aacute;ng chạy ra. 
 Lại l&agrave;m sao thế, anh chị h&agrave;nh nhau chưa đủ hay sao m&agrave; c&ograve;n tới đ&acirc;y l&agrave;m khổ hai th&acirc;n gi&agrave; n&agrave;y. C&oacute; đi v&agrave;o nh&agrave; ngay kh&ocirc;ng, x&oacute;m l&agrave;ng người ta cười cho b&acirc;y giờ. M&agrave; vợ chồng c&atilde;i nhau l&agrave; chuyện thường, con cố nh&igrave;n thằng Giang một t&yacute; cho &ecirc;m nh&agrave; ấm cửa. Chẹp&hellip;ai lại&hellip; 
 Con đến để xin lỗi bố mẹ, con đ&atilde; phụ l&ograve;ng bố mẹ. &ndash; Hường bật kh&oacute;c nức nở &ndash; &hellip;Con kh&ocirc;ng giữ được chồng con. Trời ơi ng&oacute; xuống m&agrave; coi, anh ấy ngiện lại gần hai th&aacute;ng nay rồi. Con mang ch&igrave;a kho&aacute; nh&agrave; v&agrave; giấy tờ đến trả lại, mong bố mẹ nhận gi&uacute;p. Con về b&ecirc;n ngoại. 
 B&agrave; Lan hiểu ra vấn đề, lập tức đứng bật dậy, xỉa x&oacute;i: 
 - Ơ đ&acirc;u ra c&aacute;i thứ m&egrave;o mả g&agrave; đồng như thế. T&ocirc;i cưới c&ocirc; cho thằng Giang c&oacute; lễ lạt hẳn hoi. N&oacute;i đi l&agrave; đi thế n&agrave;o?. Chả phải c&ocirc; đ&atilde; biết n&oacute; nghiện từ trước khi lấy n&oacute; l&agrave; g&igrave;, lại c&ograve;n leo lẻo c&aacute;i mồm rằng con sẽ gi&uacute;p anh ấy l&agrave;m lại cuộc đời&hellip; C&oacute; thế t&ocirc;i mới cho vợ chồng c&ocirc; c&aacute;i nh&agrave; ng&oacute;t bạc tỷ ấy chứ. Định lật lỏng phỏng? 
 - Kh&ocirc;ng, con n&agrave;o d&aacute;m c&oacute; &yacute; ấy. Nhưng mẹ cũng l&agrave; phụ nữ, mong mẹ hiểu cho con. Con c&oacute; thai hai th&aacute;ng rồi, con kh&ocirc;ng giữ cho con th&igrave; cũng phải giữ cho ch&aacute;u sinh ra l&agrave;nh lặn, khoẻ mạnh. Nhữ anh ấy ti&ecirc;m ch&iacute;ch rồi mang bệnh về nh&agrave;, con chết, ch&aacute;u chết th&igrave; nh&agrave; m&igrave;nh tuyệt tự mất th&ocirc;i. Con xin bố mẹ cho con l&aacute;nh về nh&agrave; sinh ch&aacute;u. Giấy tờ nh&agrave; con xin giao lại cho bố mẹ, bố mẹ c&oacute; thương th&igrave; sau n&agrave;y cho ch&aacute;u chứ con tuyệt kh&ocirc;ng gi&aacute;m tơ h&agrave;o. C&aacute;i số con n&oacute; khổ&hellip;hhu&hellip;hhu&hellip;Bố mẹ tha lỗi cho con! 
 &Ocirc;ng Quang đ&aacute;nh rơi ch&eacute;n tr&agrave; xuống đất, bần thần: 
 - Vậy l&agrave; nh&agrave; n&agrave;y c&ograve;n c&oacute; ph&uacute;c. B&agrave; ơi, th&ocirc;i đừng mắng oan con. N&agrave;o, con đứng l&ecirc;n, con kh&ocirc;ng c&oacute; lối g&igrave; cả. L&agrave;m vậy l&agrave; phải, thằng Giang ngu muội kh&ocirc;ng biết qu&yacute; trọng cuộc sống, coi như bố mẹ đ&atilde; mất n&oacute;. Con kh&ocirc;ng phải đi đ&acirc;u cả, cứ về đ&acirc;y bố mẹ sẽ chăm s&oacute;c con. Đ&uacute;ng kh&ocirc;ng hả b&agrave;? 
 Dường như kh&ocirc;ng lường trước được t&igrave;nh huống n&agrave;y, b&agrave; Lan nghệt mặt hết nh&igrave;n con d&acirc;u lại nh&igrave;n chồng. B&agrave; kh&ocirc;ng biết phải xử sự thế n&agrave;o mới phải. Gi&aacute; như bảo b&agrave; từ chối hay nh&acirc;n một mối h&agrave;ng tiền tỷ b&agrave; c&oacute; thể quyết ngay trong năm ph&uacute;t. Đằng n&agrave;y&hellip; 
 - C&oacute; thật l&agrave; con thằng Giang kh&ocirc;ng? Th&ocirc;i được rồi, c&ocirc; về dọn sang đ&acirc;y. đừng để nh&agrave; t&ocirc;i mang tiếng kh&ocirc;ng nu&ocirc;i nổi con nổi ch&aacute;u. 
 - Xin mẹ đừng cay nghiệt với con thế. Con c&oacute; thể nu&ocirc;i ch&aacute;u một m&igrave;nh kia m&agrave;. Nhưng n&oacute; c&oacute; tội t&igrave;nh g&igrave; m&agrave; kh&ocirc;ng được nhận bố, nhận &ocirc;ng b&agrave;. Bố mẹ con gi&agrave; rồi, lại chỉ c&oacute; m&igrave;nh con, con muốn xin về b&ecirc;n ấy để được gần bố mẹ cho khu&acirc;y khoả. 
 Biết l&agrave; kh&ocirc;ng lung lạc được con d&acirc;u, &ocirc;ng Quang đứng l&ecirc;n đi v&agrave;o nh&agrave; trong để mặc hai mẹ con nhỏ to ph&acirc;n bua phải tr&aacute;i. L&aacute;t sau, &ocirc;ng quay ra, tay cầm một tờ ng&acirc;n phiếu: 
 - Con đ&atilde; quyết vậy th&igrave; bố mẹ kh&ocirc;ng &eacute;p. Bố chẳng c&oacute; nhiều, đ&acirc;y, cho con &iacute;t tiền để mua đồ bổ dưỡng. Con cứ về trước, chiều bố sẽ đưa mẹ sang c&oacute; lời với &ocirc;ng b&agrave; b&ecirc;n ấy. 
 - Ơ k&igrave;a &ocirc;ng, từ từ b&agrave;n cho n&aacute;t đ&atilde; n&agrave;o. T&ocirc;i l&agrave; t&ocirc;i&hellip;- B&agrave; Lan vớt v&aacute;t. 
 - Th&ocirc;i b&agrave; ạ. Con ch&aacute;u m&igrave;nh cả m&agrave;. Để cho n&oacute; về b&ecirc;n nh&agrave; t&ocirc;i v&agrave; b&agrave; cũng đỡ khổ t&acirc;m. Con đi đi. Chừng n&agrave;o thằng Giang về bố sẽ n&oacute;i chuyện với n&oacute;. 
 - Con cảm ơn bố mẹ. V&acirc;y con xin ph&eacute;p&hellip; 
 Chưa dứt c&acirc;u, Hường đ&atilde; vội chạy ra dắt xe xuống đường, đề ga ph&oacute;ng lu&ocirc;n. Đặt tay l&ecirc;n bụng m&igrave;nh, c&ocirc; bất gi&aacute;c mỉm cười. 
 * 
 Những th&aacute;ng mang thai kh&oacute; nhọc l&agrave;m H]ờng trở t&iacute;nh c&aacute;u gắt li&ecirc;n tục. Cae nh&agrave; ai nấy lặng l&eacute; với c&ocirc;ng việc của m&igrave;nh v&agrave; tr&aacute;nh động đến c&ocirc;. Chỉ c&oacute; b&agrave; Ch&acirc;u l&agrave; lu&ocirc;n luẩn quẩn b&ecirc;n con g&aacute;i. 
 - Chịu kh&oacute; ăn th&ecirc;m ch&uacute;t nữa đi con, ăn cho đứa b&eacute; n&oacute; khoẻ. 
 - Mẹ kệ t&ocirc;i, đang tức muốn chết đ&acirc;y. Đ&uacute;ng l&agrave; nợ chứ con với c&aacute;i nỗi g&igrave;. Việc th&igrave; ngập ra m&agrave; cứ phải ngồi đ&acirc;y &ocirc;m c&aacute;i của nợ&nbsp; n&agrave;y. Mẹ mua cho t&ocirc;i &iacute;t ốc nh&eacute;, t&ocirc;i th&egrave;m ốc qu&aacute;. 
 - Kh&ocirc;ng được, ăn ốc sau n&agrave;y ch&aacute;u sẽ bị nhiều dớt d&atilde;i lắm. Con chịu kh&oacute; ki&ecirc;ng một t&yacute; sau n&agrave;y nu&ocirc;i con đỡ vất vả. 
 - &Ocirc;i d&agrave;o. C&ograve;n phải ki&ecirc;ng đến bao giờ nữa. Biết vậy ph&aacute; qu&aacute;ch đi cho xong. 
 - Đừng &aacute;c miệng thế con. Cố ăn lấy một t&yacute;. Chỉ hơn th&aacute;ng nữa l&agrave; đẻ rồi, chịu kh&oacute; ăn cho đủ chất. &ndash; b&agrave; Ch&acirc;u nhẫn nại. 
 - Rồi&hellip;rồi&hellip; Con ăn đ&acirc;y. m&agrave; con n&oacute;i trước, đẻ xong l&agrave; con đi Nhật mấy th&aacute;ng đấy. Mẹ liệu m&agrave; tr&ocirc;ng ch&aacute;u cho con! 
 - Được rồi, con cứ sinh ch&aacute;u, mẹ nu&ocirc;i, được chưa n&agrave;o. Con với chả c&aacute;i. Chỉ giỏi h&agrave;nh mẹ. Ăn đi n&agrave;o. 
 Hường vừa ăn vừa nhăn nh&oacute;, b&agrave; Ch&acirc;u lặng lẽ nh&igrave;n con ăn, n&eacute;t mặt rạng rỡ như thể người sắp sinh ch&iacute;nh l&agrave; b&agrave;. B&agrave; lẩn nhẩm trong đầu t&iacute;nh to&aacute;n ng&agrave;y con g&aacute;i sinh nở, đ&ocirc;i mắt &aacute;nh l&ecirc;n vẻ y&ecirc;n l&ograve;ng. 
 Hường sinh con trai. Đứa b&eacute; giống Giang đến nỗi &ocirc;ng b&agrave; Lan phải bật kh&oacute;c khi nh&igrave;n thấy ch&aacute;u. Chỉ v&agrave;i ng&agrave;y sau khi con d&acirc;u xuất viện, &ocirc;ng b&agrave; l&agrave;m thủ tục sang t&ecirc;n ng&ocirc;i nh&agrave; của vợ chồng Hường cho b&eacute; Ho&agrave;ng dưới sự bảo trợ của Hường. Thậm ch&iacute; b&agrave; Lan c&ograve;n mời luật sư thảo di ch&uacute;c trao quyền thừa Kimế to&agrave;n bộ t&agrave;i sản cho ch&aacute;u. Cầm hai tờ giấy tr&ecirc;n tay Hường gần như ho&aacute; đi&ecirc;n. C&ocirc; kh&oacute;c kh&oacute;c, cười cười v&agrave; h&ocirc;n con nhiều đến nỗi b&eacute; Ho&agrave;ng kh&oacute;c th&eacute;t l&ecirc;n khiến b&agrave; Ch&acirc;u đ&aacute;nh rơi cả b&igrave;nh sữa để lao v&agrave;o dỗ ch&aacute;u. 
 Tổ chức đầy th&aacute;ng cho con xong l&agrave; Hường đi Nhật. Thật ra cũng chả c&oacute; việc g&igrave; to t&aacute;t nhưng c&ocirc; vẫn quyết đi bằng được. Hường sợ phải gần con. B&eacute; Ho&agrave;ng xinh xắn, bụ bẫm v&agrave; rất &iacute;t quấy nhưng kh&ocirc;ng hiểu sao mỗi khi nh&igrave;n con c&ocirc; lại thấy bứt rứt kh&ocirc;ng y&ecirc;n. Đ&ocirc;i mắt to đen l&aacute;y của con l&uacute;c n&agrave;o cũng long lanh như sắp kh&oacute;c. Mỗi lần cho ch&aacute;u ăn, nh&igrave;n khu&ocirc;n mặt thơ ng&acirc;y của n&oacute; l&agrave; b&agrave; Ch&acirc;u lại thở d&agrave;i. Linh cảm m&aacute;ch bảo b&agrave; điều g&igrave; đ&oacute; thật mơ hồ&hellip; B&agrave; chăm s&oacute;c đứa ch&aacute;u bằng tất cả sức lực của m&igrave;nh để c&oacute; thể phần n&agrave;o b&ugrave; đắp những thiệt th&ograve;i của đứa ch&aacute;u vừa sinh ra đ&atilde; kh&ocirc;ng được gần bố mẹ. Từ ng&agrave;y c&oacute; Ho&agrave;ng, &ocirc;ng Ch&acirc;u đỡ dửng dưng hơn d&ugrave; &ocirc;ng coi Hường l&agrave; loại mẹ diều tha quạ mổ. Mỗi lần nh&igrave;n thấy ch&aacute;u, &ocirc;ng lại c&ugrave; v&agrave;o gan b&agrave;n ch&acirc;n chọc cho thằng b&eacute; toa to&eacute;t cười. M&agrave; đứa nhỏ h&igrave;nh như biết t&iacute;nh &ocirc;ng n&ecirc;n kh&ocirc;ng mấy kh&oacute;c khi &ocirc;ng c&oacute; nh&agrave;, cứ ngơ ngẩn nằm trong n&ocirc;i chơi một m&igrave;nh chờ đến khi b&agrave; cho ăn. H&igrave;nh như n&oacute; hiểu rằng, trong ng&ocirc;i nh&agrave; n&agrave;y, n&oacute; kh&ocirc;ng n&ecirc;n kh&oacute;c. 
 Sau chuyến đi Nhật, Hường mua cho con rất nhiều đồ chơi v&agrave; qu&agrave;n &aacute;o nhưng kh&ocirc;ng mấy khi ở nh&agrave; với con. &Ocirc;ng Ch&acirc;u v&agrave; b&agrave; Lan bận rộn với những phi vụ l&agrave;m ăn n&ecirc;n chỉ c&oacute; b&agrave; Ch&acirc;u chủ nhật n&agrave;o cũng đẩy xe n&ocirc;i ra c&ocirc;ng vi&ecirc;n h&oacute;ng m&aacute;t nh&acirc;n thể cho &ocirc;ng Lan thăm ch&aacute;u. &Ocirc;ng rầu rầu b&aacute;o cho b&agrave; biết t&igrave;nh trạng của Giang v&agrave; xin b&agrave; l&uacute;c n&agrave;o đ&oacute; cho b&eacute; Ho&agrave;ng tới thăm bố. B&agrave; nghĩ ngợi một l&uacute;c rồi giục &ocirc;ng Lan vẫy taxi: 
 - Phải để bố con ch&aacute;u gặp nhau &ocirc;ng ạ. Con Hường nh&agrave; t&ocirc;i n&oacute; cạn t&igrave;nh như thế l&agrave; kh&ocirc;ng được. Kh&ocirc;ng đi ngay l&uacute;c n&agrave;y t&ocirc;i sợ kh&ocirc;ng kịp&hellip; tội nghiệp ch&aacute;u t&ocirc;i. 
 N&oacute;i l&agrave; cho bố con gặp nhau nhưng b&eacute; Ho&agrave;ng chie được đứng nh&igrave;n bố từ xa. Bệnh của&nbsp; Giang đ&atilde; chuyển sang giai đoạn cuối, khắp người chảy mủ n&ecirc;n hất tay ra hiệu kh&ocirc;ng cho con đến gần. Hai bố con tr&acirc;n tr&acirc;n nh&igrave;n nhau rồi Giang kh&oacute;c nức nở khiến b&eacute; Ho&agrave;ng mếu m&aacute;o kh&oacute;c theo. Chẳng ai cầm được nước mắt. 
 Hai tuần sau Giang mất. Hường kh&ocirc;ng về chịu tang với l&yacute; do bận c&ocirc;ng t&aacute;c m&atilde;i Vũng T&agrave;u. Chỉ c&oacute; b&eacute; Ho&agrave;ng đeo khăn trắng ngồi cạnh b&agrave; ngoại tr&ecirc;n xe tang, đ&ocirc;i mắt vẫn ẩm ướt. Đ&aacute;m tang của một người chết v&igrave; AIDS diễn ra lặng lờ, u &aacute;m. 
 * 
 Giang chết. Hường v&agrave; &ocirc;ng H&ugrave;ng đi lại tự do hơn. &Ocirc;ng Ch&acirc;u để mặc. Vả lại c&oacute; n&oacute; &ocirc;ng cũng an t&acirc;m ngồi vững c&aacute;i ghế trưởng ph&ograve;ng kế hoạch đến cuối đời d&ugrave; mấy lần &ocirc;ng đ&atilde; bị xếp v&agrave;o diện xem x&eacute;t cho nghỉ hưu theo chế độ 141. Chế độ c&aacute;i con tườu, ch&uacute;ng n&oacute; định hất cẳng &ocirc;ng &ecirc;m &aacute;i chứ qu&aacute;i g&igrave;. Đ&atilde; vậy &ocirc;ng c&agrave;ng gan lỳ ở lại xem ch&uacute;ng n&oacute; l&agrave;m g&igrave; được &ocirc;ng. Ri&ecirc;ng b&agrave; Ch&acirc;u th&igrave; ng&agrave;y đ&ecirc;m tụng kinh niệm phật mong cho con g&aacute;i sớm hồi t&acirc;m chuyển &yacute; v&agrave; ch&aacute;u b&agrave; hay ăn ch&oacute;ng lớn. Hường dọn đến căn nh&agrave; chung cư, l&acirc;u l&acirc;u mới về nh&agrave; đưa cho mẹ &iacute;t tiền rồi đi ngay. C&ocirc; vẫn kh&ocirc;ng sao quen được với &aacute;nh mắt của con. Thật lạ! 
 Đang đ&ecirc;m th&igrave; Hường nhận được điện thoại của mẹ, giọng b&agrave; đứt qu&atilde;ng trong đ&ecirc;m tối. 
 - Con về ngay&hellip;bố bị tai nạn&hellip;mẹ kh&ocirc;ng biết&hellip;thấy bảo c&oacute; người cố t&igrave;nh va v&agrave;o &ocirc;ng ấy&hellip; 
 - Mẹ b&igrave;nh tĩnh. Thế đ&atilde; đưa bố v&agrave;o viện chưa?...B&aacute;c sĩ bảo sao&hellip;nguy lắm ạ. Con về ngay. Mẹ gọi ai đ&oacute; tr&ocirc;ng thằng Ho&agrave;ng &hellip;được rồi, con biết&hellip; đ&atilde; bảo mẹ b&igrave;nh tĩnh rồi m&agrave;&hellip; th&ocirc;i nh&eacute;. 
 Hường bỏ m&aacute;y, quay sang lay &ocirc;ng H&ugrave;ng dậy 
 - Dậy ngay, t&ocirc;i n&oacute;i chuyện. C&oacute; phải anh sai mấy thằng nh&oacute;c tạt ngang đầu xe của &ocirc;ng gi&agrave; t&ocirc;i kh&ocirc;ng? Dậy mau l&ecirc;n&hellip; 
 - Để y&ecirc;n cho anh ngủ. Mai c&ograve;n phải họp sớm. 
 &Ocirc;ng H&ugrave;ng c&agrave;u nh&agrave;u rồi k&eacute;o chăn che mặt, quay lưng ngủ tiếp l&agrave;m Hường nổi đo&aacute;. C&ocirc; giật tung chănb rồi đạp thật lực v&agrave;o lưng &ocirc;ng, h&eacute;t lớn: 
 - Đồ giả tạo. C&oacute; phải anh chơi đểu bố t&ocirc;i kh&ocirc;ng. Cơm nhưng b&ograve; cưỡi rồi m&agrave; vẫn d&ugrave;ng thủ đoạn hạ lưu thế &agrave;? 
 C&uacute; đạp c&oacute; t&aacute;c dụng tức th&igrave;. &Ocirc;ng H&ugrave;ng tỉnh hẳn ngủ v&agrave; lập tức hiểu ra: 
 - Khốn nạn, c&oacute; đứa th&ograve; tay v&agrave;o vụ n&agrave;y rồi. N&oacute; xử &ocirc;ng gi&agrave; em th&igrave; c&oacute; kh&aacute;c n&agrave;o chặt tay anh. Anh kh&ocirc;ng đưa &ocirc;ng gi&agrave; l&ecirc;n ph&oacute; v&igrave; ngại ch&uacute;ng n&oacute; vu cho m&igrave;nh l&agrave; phe c&aacute;nh, hơn nữa anh vẫn muốn cụ ngồi c&aacute;i ghế ấy để ở nh&agrave; giữ g&ocirc;n cho anh. Anh lo cho cụ c&ograve;n chưa hết nữa l&agrave;&hellip; 
 - Vậy t&iacute;nh sao b&acirc;y giờ. &Ocirc;ng gi&agrave; bị nặng lắm. C&oacute; qua khỏi chắc cũng nằm một chỗ. đứa v&agrave;o chơi s&aacute;t v&aacute;n qu&aacute;. Anh phải t&igrave;m cho ra. Em sẽ kh&ocirc;ng tha đ&acirc;u. 
 Thấy Hường mặt mũi căng thẳng, mắt tối lại đầy hoang dại như thể ch&iacute;nh c&ocirc; bị đ&aacute;nh. &Ocirc;ng H&ugrave;ng ấn c&ocirc; nằm xuống, khe khẽ vuốt lưng người t&igrave;nh: 
 - Em nghỉ một l&aacute;t cho lại sức, gần s&aacute;ng rồi. Anh biết l&agrave; em cay lắm. &Ocirc;ng gi&agrave; d&ugrave; sao cũng l&agrave; l&atilde;o tướng trong c&ocirc;ng t&igrave;nh y&ecirc;u, ch&uacute;ng n&oacute; xử tệ qu&aacute;. Anh nhất định kh&ocirc;ng tha. En nghỉ đi, mai c&ograve;n về sớm xem thế n&agrave;o&hellip;ngủ đi. 
 Hường thở d&agrave;i nặng nhọc, nhắm mắt để đấy m&agrave; kh&ocirc;ng t&agrave;i n&agrave;o ngủ được. &Ocirc;ng H&ugrave;ng g&aacute;c tay l&ecirc;n tr&aacute;n nh&igrave;n trần nh&agrave; đăm đăm, trong đầu ngồn ngộn bao t&iacute;nh to&aacute;n chỉ m&igrave;nh &ocirc;ng biết. Quay sang nh&igrave;n Hường thi&ecirc;m thiếp ngủ, &ocirc;ng khẽ ch&eacute;p miệng rồi lại mỉm cười kh&oacute; hiểu. 
 Rạng s&aacute;ng, Hường vội về nh&agrave;. B&eacute; Ho&agrave;ng đang tha thẩn chơi một m&igrave;nh, thấy mẹ chợt o&agrave; kh&oacute;c. Hường nhăn mặt gọi: 
 - Kh&ocirc;ng c&oacute; ai ở nh&agrave; hay sao m&agrave; để ch&aacute;u một m&igrave;nh thế n&agrave;y. Nhỡ n&oacute; va v&agrave;o đ&acirc;u th&igrave; sao? Chị gi&uacute;p việc đ&acirc;u? 
 Người ch&aacute;u của b&agrave; Ch&acirc;u ở dưới qu&ecirc; l&ecirc;n tất tưởi từ dưới bếp chạy l&ecirc;n, l&uacute;ng t&uacute;ng ph&acirc;n bua:&nbsp; 
 - C&ocirc; về rồi đấy &agrave;? May qu&aacute;, b&agrave; đang ở trong viện với &ocirc;ng, thấy bảo &ocirc;ng tỉnh rồi. T&ocirc;i ng&oacute;ng c&ocirc; về tr&ocirc;ng cu Ho&agrave;ng để t&ocirc;i v&agrave;o tr&ocirc;ng &ocirc;ng thay b&agrave;. B&agrave; thức cả đ&ecirc;m h&ocirc;m qua, chắc mệt mỏi lắm. Ơ k&igrave;a, sao Ho&agrave;ng kh&oacute;c m&atilde;i thế? Mẹ ch&aacute;u đấy m&agrave;, ngoan n&agrave;o, đừng kh&oacute;c nữa con. Chắc tại c&ocirc; &iacute;t về, ch&aacute;u n&oacute; lạ. Ho&agrave;ng ngoan n&agrave;o, con đ&oacute;i rồi phải kh&ocirc;ng&hellip;n&iacute;n đi&hellip;b&aacute;c cho con ăn ngay đ&acirc;y&hellip; 
 - Th&ocirc;i, th&ocirc;i&hellip;, chị ở nh&agrave; tr&ocirc;ng ch&aacute;u. Để t&ocirc;i v&agrave;o chỗ &ocirc;ng. T&ocirc;i kh&ocirc;ng chịu được tiếng trẻ con kh&oacute;c. 
 - Vậy c&ocirc; tr&ocirc;ng cu Ho&agrave;ng hộ t&ocirc;i một l&uacute;c. T&ocirc;i chạy ra đầu phố mua &iacute;t đồ d&ugrave;ng để c&ocirc; mang v&agrave;o viện. Chắc l&agrave; phải ở trong ấy l&acirc;u đấy c&ocirc; ạ. T&ocirc;i sợ b&agrave; yếu như thế cũng kh&oacute; m&agrave; chăm &ocirc;ng được. 
 - T&ocirc;i biết rồi, chị xem dưới qu&ecirc; c&oacute; c&ograve;n ai th&igrave; gọi th&ecirc;m một người nữa ra đ&acirc;y gi&uacute;p t&ocirc;i. Bố mẹ t&ocirc;i sống cũng kh&ocirc;ng đến nỗi n&agrave;o, b&acirc;y giờ mới l&agrave; l&uacute;c cần đến sự gi&uacute;p đỡ của họ h&agrave;ng. Ki&agrave;, chị mau đi đi rồi c&ograve;n về. 
 Chị gi&uacute;p việc tần ngần rồi đưa Ho&agrave;ng cho mẹ, Hường rụt r&egrave; đưa tay đỡ con. B&eacute; Ho&agrave;ng n&iacute;n kh&oacute;c, ngơ ng&aacute;c nh&igrave;n mẹ rồi xo&egrave; tay t&uacute;m lấy lọn t&oacute;c quăn quăn, chơi m&ecirc; mẩn. Hường nh&igrave;n con, chợt thấy n&oacute; thật dễ thương. C&ocirc; khẽ ngửi m&ugrave;i thơm mơn man toả ra từ th&acirc;n thể con m&igrave;nh. Lần đầu ti&ecirc;n sau gần một năm sinh con, c&ocirc; mới cảm thấy b&eacute; Ho&agrave;ng gần gũi với m&igrave;nh đến chừng n&agrave;o. 
 Nghịch t&oacute;c mẹ một l&uacute;c, Ho&agrave;ng mới nhớ l&agrave; m&igrave;nh đang đ&oacute;i liền kh&oacute;c v&aacute;ng nh&agrave;. Hường qu&yacute;nh qu&aacute;ng bế xốc con l&ecirc;n l&agrave;m Ho&agrave;ng c&agrave;ng kh&oacute;c tợn. C&ocirc; đặt con xuống rrồi v&agrave;o bếp t&igrave;m hộp bột ngũ cốc cho trẻ con, đọc vội hướng dẫn sử dụng để pha chế m&agrave; loay hoay m&atilde;i kh&ocirc;ng xong. B&eacute; Ho&agrave;ng t&igrave;m hơi mẹ, lẫm chẫm đi v&agrave;o bếp, nước mắt nước mũi ướt nhẹp. 
 Thấy con lại gần, Hường c&agrave;ng cuống. Trước đ&acirc;y mỗi lần Ho&agrave;ng kh&oacute;c l&agrave; b&agrave; Ch&acirc;u lao v&agrave;o dỗ ch&aacute;u, Hường chẳng mấy bận t&acirc;m n&ecirc;n l&uacute;c n&agrave;y c&ocirc; kh&ocirc;ng biết phải l&agrave;m g&igrave; để con n&iacute;n kh&oacute;c. Một &yacute; nghĩ thoảng qua rất nhanh, Hường bỏ lại mọi thứ dở dang tren bệ bếp, bế con v&agrave;o buồng rồi rụt r&egrave; v&eacute;n &aacute;o, kề s&aacute;t b&agrave;u v&uacute; v&agrave;o miệng con&hellip; 
 Một l&uacute;c sau chị gi&uacute;p việc mới về, &ocirc;m theo đủ thứ khăn giấy rồi lẳng lặng xếp v&agrave;o t&uacute;i. B&eacute; Ho&agrave;ng đang chơi gấu bồng. N&oacute; vốn chỉ quen ngậm v&uacute; cao su từ b&eacute; n&ecirc;n ngậm v&uacute; mẹ một l&uacute;c l&agrave; ch&aacute;n m&agrave; cũng qu&ecirc;n cả đ&oacute;i. 
 Hường nh&igrave;n con tr&igrave;u mến. N&oacute; l&agrave; m&aacute;u thịt của c&ocirc; đấy. C&ocirc; đ&atilde; mang nặng đẻ đau, đ&atilde; t&iacute;nh to&aacute;n, c&acirc;n nhắc đầy &iacute;ch kỉ khi sinh ra n&oacute;. Đ&atilde; bỏ n&oacute; ở với b&agrave; từ khi lọt l&ograve;ng mẹ. Vậy m&agrave; khi l&agrave;n m&ocirc;i xinh xinh của n&oacute; ngậm v&agrave;o bầu v&uacute; c&ocirc; hăm hở, sung sường nhay nhay bằng h&agrave;m răng sữa đang nứt lợi l&agrave;m c&ocirc; đau điếng, c&ocirc; mới thấy m&igrave;nh thật c&oacute; lỗi với con. 
 - C&ocirc; ơi, t&ocirc;i sắp sẵn mọi thứ rồi đ&acirc;y. C&ocirc; đi lu&ocirc;n cho sớm. &ndash; Chị gi&uacute;p việc gọi vọng v&agrave;o từ ph&ograve;ng kh&aacute;ch l&agrave;m Hường giật m&igrave;nh. C&ocirc; bế con ra ph&ograve;ng ngo&agrave;i. 
 - Chị cho ch&aacute;u ăn hộ t&ocirc;i rồi thay cho ch&aacute;u bộ đồ mới. T&ocirc;i với chị cho ch&aacute;u v&agrave;o thăm &ocirc;ng lu&ocirc;n thể. 
 Chị gi&uacute;p việc nh&igrave;n Hường khuắn khoả: 
 - C&ocirc; t&iacute;nh thế l&agrave; phải. T&ocirc;i cũng muốn v&agrave;o xem &ocirc;ng thế n&agrave;o. Cho cu Ho&agrave;ng v&agrave;o nữa chắc &ocirc;ng phấn khởi lắm. Dạo n&agrave;y hai &ocirc;ng ch&aacute;u quấn nhau ra phết, Ho&agrave;ng nhỉ?. 
 B&eacute; Ho&agrave;ng to&eacute;t miệng cười, tay vung vẩy con gấu b&ocirc;ng ra điều hiểu chuyện l&agrave;m Hường v&agrave; chị gi&uacute;p việc bật cười. 
 * 
 Ph&ograve;ng cấp cứu hồi sức kho&aacute; chặt cửa. Hường n&oacute;i m&atilde;i c&ocirc; y t&aacute; mới đồng &yacute; cho b&agrave; Ch&acirc;u bế b&eacute; Ho&agrave;ng v&agrave;o. &Ocirc;ng Ch&acirc;u đ&atilde; tỉnh, đầu quấn băng trắng to&aacute;t. Đứa ch&aacute;u ngoại ngồi trong l&ograve;ng b&agrave; vươn người ra b&iacute;u lấy &ocirc;ng, bi b&ocirc; gọi. Hường đứng ngo&agrave;i cửa nh&igrave;n ba người l&iacute;u r&iacute;u b&ecirc;n giường bệnh, đầu căng như d&acirc;y đ&agrave;n. 
 Điện thoại di động rung, c&ocirc; mở m&aacute;y. Đầu d&acirc;y b&ecirc;n kia vọng tiếng &ocirc;ng H&ugrave;ng vội v&atilde;: 
 - Anh biết đứa n&agrave;o l&agrave;m vụ &ocirc;ng gi&agrave; em rồi. Em qua anh ngay để b&agrave;n xem n&ecirc;n xử n&oacute; thế n&agrave;o? 
 Hường quay người nh&igrave;n v&agrave;o ph&ograve;ng cấp cứu: 
 - Bọn n&agrave;o thế? Thằng Dương ph&oacute; ph&ograve;ng &aacute;. Khốn nạn thật. Em đang ở bệnh viện. &Ocirc;ng gi&agrave; bị nặng lắm, em chưa qua chỗ anh được đ&acirc;u. Anh xử n&oacute; thay em. Vậy nh&eacute;! 
 Gập m&aacute;y, c&ocirc; thấy l&ograve;ng gờn gợn. Nh&igrave;n mẹ tất tưởi lau rửa cho bố, Hườn g h&iacute;t một hơi d&agrave;i rồi đi như chạy về ph&iacute;a nh&agrave; xe. 
 Cơ quan vắng tanh, Hường đi thẳng v&agrave;o ph&ograve;ng gi&aacute;m đốc m&agrave; kh&ocirc;ng g&otilde; cửa. &Ocirc;ng H&ugrave;ng đang n&oacute;i chuyện với ai đ&oacute; qua điện thoại. M&aacute;i t&oacute;c đen mượt &ocirc;m c&aacute;i g&aacute;y đầy đặn của &ocirc;ng gật gật lắc lắc &ldquo;&hellip; m&agrave;y bảo thằng Dương biến v&agrave;o Nam một thời gian, anh sẽ k&iacute; giấy nghỉ ph&eacute;p cho n&oacute;&hellip;, ừ, l&atilde;o Ch&acirc;u bị nặng đấy, c&oacute; vượt được cửa tử cũng th&agrave;nh phế nh&acirc;n&hellip; h&agrave; h&agrave;&hellip; chị Hường m&agrave;y kh&ocirc;ng biết g&igrave; đ&acirc;u&hellip; lại c&ograve;n giao cho anh xử l&yacute; vụ n&agrave;y&hellip; &Acirc;y, ch&uacute; m&agrave;y bậy n&agrave;o, sống với nhau một ng&agrave;y cũng n&ecirc;n nghĩa, phải từ từ mới rũ ra được, chị m&agrave;y gh&ecirc; gớm lắm&hellip; được rồi, anh nghe ch&uacute; m&agrave;y, sẽ h&atilde;m bớt chuyện l&agrave;m ăn của mụ. Thế th&ocirc;i nh&eacute;, bảo n&oacute; biến ngay kẻo lộ cả lũ. Hường đang dốc sức gi&uacute;p anh một vụ tương đối, phải cho ăn kẹo th&igrave; mới dốc sức v&igrave; anh được&hellip;&rdquo; 
 * 
 Con dao bấm ph&ograve;ng vệ Hường được &ocirc;ng H&ugrave;ng tặng trong chuyến du lịch Th&aacute;i Lan lần trước đ&acirc;m ngập c&aacute;n từ ph&iacute;a sau. &Ocirc;ng H&ugrave;ng đổ vật xuống s&agrave;n, mắt trợn trừng kh&ocirc;ng kịp hiểu việc g&igrave; xảy ra. Điện thoại cầm tay lăn xuống gầm b&agrave;n, đầu d&acirc;y b&ecirc;n kia l&eacute;o nh&eacute;o: &ldquo;&hellip; al&ocirc;, anh H&ugrave;ng&hellip;al&ocirc;&hellip; c&oacute; chuyện g&igrave; thế&hellip;al&ocirc;&hellip;&rdquo; 
 Hường chưa hết b&agrave;ng ho&agrave;ng, hết nh&igrave;n x&aacute;c người bất động tr&ecirc;n s&agrave;n lại nh&igrave;n b&agrave;n tay m&igrave;nh vấy m&aacute;u. Trong c&ocirc; chợt hiện l&ecirc;n gương mặt con thoang thoảng m&ugrave;i sữa v&agrave; đ&ocirc;i mắt long lanh như sắp kh&oacute;c. C&ocirc; r&uacute;t điện thoại rồi bấm số&hellip; 
 Người c&ocirc;ng an trực ban đầu d&acirc;y b&ecirc;n kia nghe được một giọng n&oacute;i phụ nữ run run nhưng r&otilde; r&agrave;ng: &ldquo; T&ocirc;i gọi để b&aacute;o &aacute;n&hellip;phải&hellip;giết người&hellip;c&ocirc;ng ty&hellip;số&hellip;&rdquo; 
  Hải Ph&ograve;ng, th&aacute;ng 8/2005  
 PHẠM V&Acirc;N ANH  
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2011-12-20:343284</id>
 <title>Nhà thờ lớn Hải Phòng</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/343284" /> 
  
 <updated>2011-12-20T07:32:47+07:00</updated> 
 <summary type="text">   Nh&amp;agrave; thờ lớn Hải Ph&amp;ograve;ng    
  Nh&amp;agrave; thờ lớn Hải Ph&amp;ograve;ng toạ lạc ở phố Ho&amp;agrave;ng Văn Thụ v&amp;agrave; phố Phạm B&amp;aacute; Trực hiện nay. ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
    Nh&agrave; thờ lớn Hải Ph&ograve;ng    
  Nh&agrave; thờ lớn Hải Ph&ograve;ng toạ lạc ở phố Ho&agrave;ng Văn Thụ v&agrave; phố Phạm B&aacute; Trực hiện nay. Khu&ocirc;n vi&ecirc;n c&oacute; chu vi xấp xỉ 400 m. Ng&otilde; ch&iacute;nh nh&agrave; thờ, tức th&aacute;nh đường, x&acirc;y theo kiểu kiến tr&uacute;c g&ocirc; t&iacute;ch d&agrave;i 47 m, rộng 17 m, đủ chỗ cho ng&agrave;n gi&aacute;o d&acirc;n đến dự lễ. Th&aacute;p chu&ocirc;ng nh&agrave; thờ cao 28m. C&ograve;n c&oacute; nh&agrave; ph&ograve;ng l&agrave; nơi ở của c&aacute;c gi&aacute;o sĩ, nh&agrave; kh&aacute;ch, nh&agrave; l&agrave;m việc&hellip; Đối diện với cổng nh&agrave; thờ ph&iacute;a đường Ho&agrave;ng Văn Thụ l&agrave; trường D&ograve;ng Saint Dominique (nay l&agrave; Trường tiểu học Đinh Ti&ecirc;n Ho&agrave;ng). To&agrave;n bộ c&aacute;c c&ocirc;ng tr&igrave;nh kiến tr&uacute;c t&ocirc;n gi&aacute;o rộng lớn n&agrave;y được x&acirc;y dựng v&agrave;o thập kỉ 20 của thế kỉ 19. Ng&agrave;y ấy, c&ocirc;ng tr&igrave;nh n&agrave;y to đẹp nhất d&atilde;y phố n&ecirc;n c&oacute; t&ecirc;n ban đầu l&agrave; phố Mission (phố Nh&agrave; Chung), năm 1954 đổi t&ecirc;n l&agrave; phố Đắc Lộ, t&ecirc;n phi&ecirc;n &acirc;m H&aacute;n Việt của A-lếch-xăng Đờ-rốt, người c&oacute; c&ocirc;ng đầu s&aacute;ng tạo chữ quốc ngữ. T&ecirc;n phố hiện nay l&agrave; Phạm B&aacute; Trực, t&ecirc;n một linh mục, một nh&agrave; tu h&agrave;nh ch&acirc;n ch&iacute;nh, y&ecirc;u nước, k&iacute;nh ch&uacute;a, c&oacute; c&ocirc;ng vận động gi&aacute;o d&acirc;n tham gia sự nghiệp giải ph&oacute;ng d&acirc;n tộc. Linh mục đ&atilde; từng giữ nhiều trọng tr&aacute;ch như Uỷ vi&ecirc;n Đ&ograve;an chủ tịch Uỷ ban li&ecirc;n Việt Trung ương rồi Uỷ vi&ecirc;n Đ&ograve;an chủ tịch Uỷ ban MTTQ Việt Nam, Uỷ vi&ecirc;n thường trực Quốc hội nước Việt Nam d&acirc;n chủ cộng ho&agrave;, Chủ tịch Uỷ ban li&ecirc;n lạc c&ocirc;ng gi&aacute;o Việt Nam . 
  Sau khi nh&agrave; thờ lớn Hải Ph&ograve;ng kh&aacute;nh th&agrave;nh. To&agrave; gi&aacute;m&nbsp; mục địa phận đ&atilde; chuyển về đ&acirc;y. V&agrave;o những ng&agrave;y lễ long trọng, nhất l&agrave; ng&agrave;y Thi&ecirc;n ch&uacute;a gi&aacute;ng sinh, gi&aacute;o d&acirc;n v&agrave; cả d&acirc;n lương cũng n&ocirc; nức đến nh&agrave; thờ dự lễ. Lễ Gi&aacute;ng sinh ở nh&agrave; thờ lớn Hải Ph&ograve;ng ngo&agrave;i &yacute; nghĩa t&iacute;n ngưỡng c&ograve;n l&agrave; sinh hoạt văn ho&aacute; hấp dẫn mang đậm t&iacute;nh chất đo&agrave;n kết lương gi&aacute;o. 
 Ở s&acirc;n nh&agrave; thờ, dưới ch&acirc;n tượng th&aacute;nh Jesu c&oacute; tấm bia đ&aacute; xanh h&igrave;nh khối chữ nhật, tạo năm 1866, ghi bằng chữ La-tinh, chữ Ph&aacute;p, chữ H&aacute;n, nội dung c&oacute; nhiều th&ocirc;ng tin về d&ograve;ng tu Dominique, phi&ecirc;n &acirc;m H&aacute;n Việt l&agrave; d&ograve;ng Đa Minh. Theo phần ghi chữ Ph&aacute;p cho biết: C&aacute;c linh mục d&ograve;ng Đa Minh nước T&acirc;y Ban Nha đến Bắc Kỳ ng&agrave;y 7 th&aacute;ng 7 năm 1676. Ng&agrave;y 5 th&aacute;ng 7 năm 1848 Gi&aacute;o Ho&agrave;ng Pi-e chia l&agrave;m 2 gi&aacute;o đo&agrave;n. Từ năm 1676 đến năm 1866, d&ograve;ng Đa Minh đ&atilde; c&oacute; 31 vị tử v&igrave; đạo, trong đ&oacute; c&oacute; 26 tu sĩ người bản xứ. Đến năm 1866, d&ograve;ng tu Đa Minh (T&acirc;y Ban Nha) ở Bắc Kỳ đ&atilde; c&oacute; 3 gi&aacute;o phận, với 20 vạn t&iacute;n đồ. Phần chữ H&aacute;n ghi số lượng đạo đường (tức l&agrave; những nh&agrave; thờ, đạo qu&aacute;n) của d&ograve;ng tu n&agrave;y. Như vậy, d&ograve;ng Đa Minh do c&aacute;c gi&aacute;o sĩ T&acirc;y Ban Nha đến Bắc Kỳ, nhất l&agrave; v&ugrave;ng ven biển, kh&aacute; sớm v&agrave; c&oacute; ảnh hưởng s&acirc;u ở Hải Ph&ograve;ng v&agrave; v&ugrave;ng phụ cận. C&oacute; lẽ v&igrave; thế, m&agrave; năm 1873, đại u&yacute; hải qu&acirc;n Francis Garnier đem qu&acirc;n ra Bắc Kỳ, hắn l&ecirc;n Hải Dương, xin ra mắt gi&aacute;m mục địa phận ở đ&acirc;y thuộc d&ograve;ng Đa Minh, người T&acirc;y Ban Nha, nhưng bị từ chối. Khi hắn đến H&agrave; Nội viết thư mời gi&aacute;m mục Puginier, người Ph&aacute;p, thuộc d&ograve;ng tu Jesuite ở Kẻ Sở, th&igrave; &ocirc;ng n&agrave;y l&ecirc;n ngay. Hiện tượng m&acirc;u thuẫn tranh gi&agrave;nh ảnh hưởng giữa d&ograve;ng Đa Minh với d&ograve;ng Jesuite, giữa c&aacute;c cố đạo người T&acirc;y Ban Nha v&agrave; người Ph&aacute;p cũng thấy biểu hiện ở nh&agrave; thờ xứ đạo Liễu Dinh (huyện An L&atilde;o). 
  Đ&ecirc;m 27 th&aacute;ng 8 năm 1934, đoạn đường trước cửa Nh&agrave; thờ lớn xuất hiện nhiều biểu ngữ, nội dung đ&ograve;i Ph&aacute;p phải trả lại Hiệp ước 1884 (tức Ho&agrave; ước Pa-te-n&ocirc;-tre) gồm 19 điều khoản, đại để cũng như ho&agrave; ước Hamand, chỉ thay mấy điều khoản v&agrave; c&oacute; điều khoản bổ sung quan trọng, triều đ&igrave;nh Huế c&ocirc;ng nhận Ph&aacute;p bảo hộ 2 xứ Trung Kỳ v&agrave; Bắc Kỳ, mỗi Kỳ c&oacute; h&igrave;nh thức cai trị kh&aacute;c nhau. V&agrave; từ đ&oacute;, nước ta thuộc về nước Ph&aacute;p bảo hộ, chứ kh&ocirc;ng thuần phục nước T&agrave;u nữa. Nhưng dần d&agrave; Ph&aacute;p lấn tới, thực quyền về cả tay người Ph&aacute;p, triều đ&igrave;nh Huế chỉ l&agrave; hư vị.&nbsp; Sau đ&oacute;, Ph&aacute;p ngờ &ocirc;ng Ho&agrave;ng T&iacute;ch Ph&uacute;c ở Hạ L&yacute; d&aacute;n biểu ngữ n&ecirc;n đ&atilde; bắt giam.  
 Thế lực d&ograve;ng tu Đa Minh c&ograve;n duy tr&igrave; đến trước ng&agrave;y to&agrave;n quốc kh&aacute;ng chiến. V&igrave; theo b&aacute;o Hy Vọng, ng&agrave;y 15 th&aacute;ng 2 năm 1937, gi&aacute;m mục Kinenow, người Mĩ, tr&ocirc;ng coi địa phận Ph&uacute;c Kiến, Trung Quốc, thuộc d&ograve;ng tu Đa Minh, đ&atilde; đến thăm to&agrave; gi&aacute;m mục địa phận Hải Ph&ograve;ng để quan s&aacute;t t&igrave;nh h&igrave;nh giảng đạo ở đ&acirc;y v&agrave; trao đổi kinh nghiệm. 
 Cũng theo b&aacute;o tr&ecirc;n, ng&agrave;y 7 th&aacute;ng 4 năm 1940, Đức cha Ricardo Rodrigue, người Italia, l&agrave; nh&agrave; thần học c&oacute; t&ecirc;n tuổi, đ&atilde; l&agrave; gi&aacute;o sư ở Mani được gi&aacute;o d&acirc;n Hải Ph&ograve;ng nồng nhiệt đ&oacute;n tiếp v&agrave; Đức cha đ&atilde; l&agrave;m lễ tại Nh&agrave; thờ lớn. 
 Từ ng&agrave;y to&agrave; gi&aacute;m mục địa phận chuyển về Nh&agrave; thờ lớn Hải Ph&ograve;ng, c&aacute;c vị gi&aacute;m mục đ&atilde; được to&agrave; th&aacute;nh La M&atilde; bổ nhiệm l&agrave;m gi&aacute;m mục Hải Ph&ograve;ng, 
 TRẦN HỒNG &Aacute;NH  
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2011-12-11:342188</id>
 <title>Tập thơ &quot;Hương nhãn&quot; - nặng lòng cố hương</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/342188" /> 
  
 <updated>2011-12-11T00:13:42+07:00</updated> 
 <summary type="text">     C&amp;oacute; một C&amp;acirc;u lạc bộ thơ ở Hải Ph&amp;ograve;ng ra đời v&amp;agrave; hoạt động được hơn một năm nay, duy tr&amp;igrave; sinh hoạt đều đặn v&amp;agrave;o chiều ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
      C&oacute; một C&acirc;u lạc bộ thơ ở Hải Ph&ograve;ng ra đời v&agrave; hoạt động được hơn một năm nay, duy tr&igrave; sinh hoạt đều đặn v&agrave;o chiều ng&agrave;y chủ nhật tuần cuối mỗi th&aacute;ng. Đ&oacute; l&agrave; C&acirc;u lạc bộ thơ Hương Nh&atilde;n. Hội vi&ecirc;n của C&acirc;u lạc bộ n&agrave;y chưa đ&ocirc;ng v&agrave; chủ yếu l&agrave; người nghỉ hưu, hiện sống rải r&aacute;c ở c&aacute;c quận v&agrave; một số huyện ven nội th&agrave;nh Hải Ph&ograve;ng. Họ c&oacute; chung qu&ecirc; qu&aacute;n l&agrave; tỉnh Hưng Y&ecirc;n, nơi coi lo&agrave;i c&acirc;y nh&atilde;n lồng nổi tiếng l&agrave; đặc sản. Họ l&agrave;m thơ trước hết để bộc bạch sự nặng l&ograve;ng với cố hương Hưng Y&ecirc;n.   
     C&aacute;ch đ&acirc;y 5 năm, ng&agrave;y 10-12-2006, Tổ đồng hương Hưung _Y&ecirc;n tại khu vực Cơ kh&iacute; Hạ Long thuộc quận Ng&ocirc; Quyền (th&agrave;nh phố Hải Ph&ograve;ng) được th&agrave;nh lập. Trong qu&aacute; tr&igrave;nh h&igrave;nh th&agrave;nh v&agrave; ph&aacute;t triển của Tổ, một nh&oacute;m thơ ra đời mang t&ecirc;n Hương Nh&atilde;n, tập hợp những người y&ecirc;u thơ qu&ecirc; Hưng Y&ecirc;n đang sống v&agrave; l&agrave;m việc tại Hải Ph&ograve;ng. Số hội vi&ecirc;n ng&agrave;y th&ecirc;m đ&ocirc;ng v&agrave; C&acirc;u lạc b&ocirc; thơ Hương Nh&atilde;n d&atilde; ra mắt.   
  Mới đ&acirc;y, Nh&agrave; xu&acirc;t bản Hội Nh&agrave; Văn cho ra mắt bạn đọc tập thơ  Hương Nh&atilde;n  của C&acirc;u lạc bộ thơ Hương Nh&atilde;n ở th&agrave;nh phố Hải Ph&ograve;ng. Tập thơ 96 trang, giới thiệu 58 b&agrave;i thơ chọn lọc của 16 t&aacute;c giả. Trong đ&oacute; c&oacute; những t&aacute;c giả quen thuộc với bạn y&ecirc;u thơ th&agrave;nh phố Cảng như: Ho&agrave;i Kh&aacute;nh, Nguyễn Đ&igrave;nh Di, Lưu Đ&igrave;nh H&ugrave;ng, Nguyễn Ngọc Thịnh, Giang Điền, Nguyễn Xu&acirc;n Th&ocirc;ng,...   
     Chiều h&ocirc;m nay, chủ nhật 11-12-2011, C&acirc;u lạc bộ thơ Hương Nh&atilde;n họp mặt tổng kết hoạt động trong năm nay v&agrave; c&ocirc;ng bố ra mắt ch&iacute;nh thức tập thơ  Hương Nh&atilde;n  vừa mới in xong. Nh&acirc;n dịp n&agrave;y, Blog Trần Hồng &Aacute;nh xin giới thiệu với bạn đọc gần xa về tập thơ n&agrave;y qua b&agrave;i của &ocirc;ng Nguyễn Đức Vịnh - Trưởng Ban li&ecirc;n lạc Đồng hương Hưng Y&ecirc;n tại Hải Ph&ograve;ng.  
    Tập thơ  Hương Nh&atilde;n  - nặng l&ograve;ng cố hương    
 Tổ chức Đồng hương Hưng Y&ecirc;n tại Hải Ph&ograve;ng được th&agrave;nh lập từ th&aacute;ng 1 năm 1987, tới nay đ&atilde; ng&oacute;t 25 năm v&agrave; c&oacute; tr&ecirc;n 1.100 hội vi&ecirc;n, tập trung ở c&aacute;c quận trong th&agrave;nh phố. 
 Tổ đồng hương Cơ kh&iacute; Hạ Long thuộc quận Ng&ocirc; Quyền c&oacute; tr&ecirc;n 40 hội vi&ecirc;n, l&agrave; một trong những&nbsp;Tổ hoạt động xuất sắc của Đồng hương Hưng Y&ecirc;n tại Hải Ph&ograve;ng. C&ugrave;ng với c&aacute;c hoạt động t&igrave;nh nghĩa đối với hội vi&ecirc;n v&agrave; c&aacute;c hoạt động hướng về qu&ecirc; hương, Tổ c&ograve;n đẩy mạnh c&aacute;c hoạt động văn h&oacute;a, văn nghệ; lập nh&oacute;m thơ "Hương Nh&atilde;n" gồm những hội vi&ecirc;n y&ecirc;u thơ của tổ, tổ chức s&aacute;ng t&aacute;c v&agrave; sưu tầm c&aacute;c b&agrave;i&nbsp;thơ hay để sử dụng trong sinh hoạt đồng hương. 
 Năm 2010, cuốn thơ "Hương Nh&atilde;n" gồm 35 b&agrave;i của c&aacute;c hội vi&ecirc;n, lần đầu ti&ecirc;n được in v&agrave; phổ biến trong nội bộ. Cuốn "Hương Nh&atilde;n" được xuất bản lần n&agrave;y, ngo&agrave;i c&aacute;c s&aacute;ng t&aacute;c của hội vi&ecirc;n trong Tổ đồng hương Cơ kh&iacute; Hạ Long, c&ograve;n chọn lọc v&agrave; giới thiệu nhiều b&agrave;i thơ của một số t&aacute;c giả kh&aacute;c c&ugrave;ng qu&ecirc; Hưng Y&ecirc;n đang sống v&agrave; l&agrave;m việc tại Hải Ph&ograve;ng. Đ&acirc;y l&agrave; những vần thơ của c&aacute;c hội vi&ecirc;n đồng hương ghi lại những k&iacute; ức, cảm x&uacute;c của m&igrave;nh về đất nước v&agrave; người của qu&ecirc; hương Hưng Y&ecirc;n v&agrave; về th&agrave;nh phố Hải Ph&ograve;ng - "qu&ecirc; hương thứ hai" đ&atilde; gắn b&oacute; cuộc đời của c&aacute;c t&aacute;c giả trong nhiều năm qua. 
 Ban li&ecirc;n lạc Đồng hương Hưng Y&ecirc;n tại Hải Ph&ograve;ng tr&acirc;n trọng giới thiệu c&ugrave;ng bạn đọc . 
 NGUYỄN ĐỨC VỊNH  
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2011-12-01:339634</id>
 <title>Trả đất - thơ và nỗi niềm trăn trở của người lính</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/339634" /> 
  
 <updated>2011-12-01T00:26:29+07:00</updated> 
 <summary type="text">     Nh&amp;agrave; xuất bản Hội Nh&amp;agrave; Văn vừa cho ra mắt bạn đọc tập thơ  Trả đất  của Nguyễn Sĩ Nh&amp;acirc;n - hội vi&amp;ecirc;n C&amp;acirc;u lạc bộ thơ Dương Kinh ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
      Nh&agrave; xuất bản Hội Nh&agrave; Văn vừa cho ra mắt bạn đọc tập thơ  Trả đất  của Nguyễn Sĩ Nh&acirc;n - hội vi&ecirc;n C&acirc;u lạc bộ thơ Dương Kinh (huyện Kiến Thụy - Hải Ph&ograve;ng). T&aacute;c giả sinh năm 1937, từng l&agrave; gi&aacute;o vi&ecirc;n lịch sử ở Trường phổ th&ocirc;ng cấp 3 Kiến Thụy. 76 b&agrave;i thơ trong tập được chia th&agrave;nh 2 phần. Phần đầu mang t&ecirc;n  Đ&egrave;n c&ugrave;  với 31 b&agrave;i. Phần hai mang t&ecirc;n  Thao thức  với 45 b&agrave;i. Thơ của &ocirc;ng chưa hẳn b&agrave;i n&agrave;o cũng hay, nhưng mỗi b&agrave;i trong tập thơ n&agrave;y đều mang đến cho người đọc những rung cảm v&agrave; trăn trở đồng điệu c&ugrave;ng t&aacute;c giả. Nhằm gi&uacute;p bạn đọc hiểu th&ecirc;m về &aacute;c giả v&agrave; những b&agrave;i thơ được chọn lựa in trong tập thơ n&agrave;y, Blog Trần Hồng &Aacute;nh xin giới thiệu b&agrave;i của Vũ Hữu Ph&aacute;ch sau đ&acirc;y&hellip;    
    Trả đất    - thơ v&agrave; nỗi niềm trăn trở của người l&iacute;nh   
 &Ocirc;ng tham gia C&acirc;u lạc bộ thơ Dương Kinh từ năm 2004, thuộc lớp người đ&atilde; bước sang tuổi &ldquo;thất thập ngũ ni&ecirc;n&rdquo;trong C&acirc;u lạc bộ. &Ocirc;ng l&agrave; người sống c&oacute; phần hơi &ldquo;k&iacute;n&rdquo;, trầm lắng, kh&ocirc;ng vồn v&atilde;, nhưng s&acirc;u sắc. 
 &Ocirc;ng sinh ra trong một gia đ&igrave;nh n&ocirc;ng d&acirc;n, thuộc v&ugrave;ng qu&ecirc; đồng chua nước mặn (l&agrave;ng T&uacute; Đ&ocirc;i, tổng Nghi Dương, phủ Kiến Thuỵ - nay l&agrave; x&atilde; Kiến Quốc, huyện Kiến Thuỵ - Hải Ph&ograve;ng). 
 Tuổi thơ của &ocirc;ng đ&atilde; phải chứng kiến bao biến cố đau thương tang t&oacute;c của gia đ&igrave;nh, l&agrave;ng qu&ecirc;. C&aacute;ch mạng th&aacute;ng T&aacute;m năm 1945, khi ấy &ocirc;ng 8 tuổi, c&ograve;n qu&aacute; nhỏ để nhận thức về một sự kiện lịch sử quan trọng, một bước ngoặt vĩ đại của d&acirc;n tộc. Những g&igrave; &ocirc;ng nh&igrave;n thấy h&agrave;ng ng&agrave;y chỉ l&agrave; những cảnh chết ch&oacute;c, đ&oacute;i kh&aacute;t, những cuộc ly t&aacute;n, bắt bớ, tra tấn, giam h&atilde;m, t&ugrave; đ&agrave;y... xảy ra h&agrave;ng ng&agrave;y ngay tr&ecirc;n qu&ecirc; hương. Những sự kiện đ&oacute; đ&atilde; ảnh hưởng rất nhiều đến cuộc đời, sự nghiệp của &ocirc;ng. Năm 1946, nạn đ&oacute;i chưa qua, dịch bệnh C&ocirc;-li-da ập đến, khắp đường l&agrave;ng, ng&otilde; x&oacute;m&hellip; u &aacute;m, phảng phất m&ugrave;i tử kh&iacute;. Bất hạnh dồn dập đổ xuống gia đ&igrave;nh &ocirc;ng. Lần lượt, từ &ocirc;ng nội, rồi đến bố &ocirc;ng bệnh tật ốm đau sớm qua đời. Hoạ v&ocirc; đơn ch&iacute;, l&uacute;c ấy mẹ &ocirc;ng vừa qua bận sinh đứa con thứ 8 được mấy ng&agrave;y, đau x&oacute;t, g&agrave;o kh&oacute;c đến kiệt sức rồi chết. Người em &uacute;t của &ocirc;ng rốn c&ograve;n chưa kịp kh&ocirc;, kh&aacute;t sữa mẹ đến t&agrave;n hơi m&agrave; chết. Bảy anh em chỉ c&ograve;n biết tr&ocirc;ng cậy duy nhất v&agrave;o sự đ&ugrave;m bọc nu&ocirc;i nấng của b&agrave; nội. Rồi những th&aacute;ng ng&agrave;y sau, c&aacute;c anh chị của &ocirc;ng cũng lần lượt b&iacute; mật rời nh&agrave; đi l&agrave;m Việt minh. Một lần &ocirc;ng ch&iacute;nh kiến cảnh anh ruột m&igrave;nh bị địch bắt tr&oacute;i quặt, tra tấn d&atilde; man m&agrave; kh&ocirc;ng d&aacute;m gọi t&ecirc;n anh! Rồi ch&uacute;ng đưa đi giam ở đề lao. Trong những cơn phong ba dữ dội của gia đ&igrave;nh, &ocirc;ng đ&atilde; cảm nhận, v&agrave; le l&oacute;i hy vọng một điều g&igrave; rất lớn lao th&ocirc;i th&uacute;c &ocirc;ng. &Ocirc;ng b&iacute; mật trốn nh&agrave;, tham gia lực lượng kh&aacute;ng chiến, rồi t&igrave;nh nguyện gia nhập qu&acirc;n đội. Năm ấy &ocirc;ng Mười bảy tuổi, việc học h&agrave;nh tạm dở dang. Ng&agrave;y ho&agrave; b&igrave;nh, &ocirc;ng xuất ngũ, tiếp tục việc học. Năm 1965 &ocirc;ng t&aacute;i ngũ, ước mơ v&agrave;o giảng đường đại học đ&agrave;nh tạm g&aacute;c lại. Năm 1970 &ocirc;ng ra qu&acirc;n, rồi thi đậu v&agrave;o học tại khoa Sử - Trường đại học Sư phạm H&agrave; Nội I. Năm 1974, &ocirc;ng tốt nghiệp ra trường được ph&acirc;n c&ocirc;ng về dạy học tại trường huyện. 
 C&oacute; lẽ những trắc trở, gian kh&oacute;, những cố gắng vươn l&ecirc;n tr&ecirc;n chặng đường l&agrave; người l&iacute;nh, người thầy trong cuộc đời&hellip; n&ecirc;n những b&agrave;i thơ của &ocirc;ng phần lớn mang nặng nỗi niềm trăn trở, suy tư về con người v&agrave; những biến động của x&atilde; hội. 
 Thơ của &ocirc;ng kiệm lời, m&agrave; gi&agrave;u t&iacute;nh tư tưởng: 
 Đọc b&agrave;i:  &ldquo;L&iacute;nh qu&ecirc; ta&rdquo; : 
 &ldquo; Sao tr&ecirc;n tr&aacute;n đ&atilde; lặn  
  &nbsp;Sao trong đầu bao la  
  &nbsp;Những người l&iacute;nh qu&ecirc; ta  
  &nbsp;Mặt trận n&agrave;o cũng c&oacute; &rdquo;. 
 Vẻn vẹn c&oacute; bốn c&acirc;u thể năm chữ, gọn g&agrave;ng, s&uacute;c t&iacute;ch m&agrave; kh&aacute;i qu&aacute;t được những gi&aacute; trị to lớn về tinh thần v&agrave; phẩm chất cao đẹp của những người l&iacute;nh Cụ Hồ trong mọi lĩnh vực, mọi thời đại. 
 Hoặc như b&agrave;i viết về người thương binh: 
 &ldquo; Một ch&acirc;n thật trả đất  
  Bao ch&acirc;n giả đ&atilde; m&ograve;n  
  Anh dắt cả vợ con  
  Đi nhiều bằng ch&acirc;n thật &rdquo; 
  (  Anh thương binh  )    
 Mượn một h&igrave;nh ảnh thật: C&aacute;i &ldquo;ch&acirc;n giả&rdquo; (l&agrave; c&aacute;i ch&acirc;n l&agrave;m bằng gỗ của người bị cụt ch&acirc;n) đi nhiều n&ecirc;n &ldquo;đ&atilde; m&ograve;n&rdquo; - C&aacute;i rất cụ thể, c&oacute; thể nh&igrave;n thấy, sờ thấy nhưng l&agrave; giả! để n&oacute;i đến c&aacute;i &ldquo;ch&acirc;n thật&rdquo; nhưng kh&ocirc;ng chỉ l&agrave; c&aacute;i ch&acirc;n bằng xương bằng thịt (c&aacute;i ch&acirc;n c&ograve;n lại, chưa bị cụt) để li&ecirc;n tưởng đến một triết l&yacute; về &yacute; thức hệ: &ldquo;Ch&acirc;n thật&rdquo;  (phạm tr&ugrave; tư tưởng ). Ch&acirc;n giả m&ograve;n c&oacute; thể thay, cần phải thay. C&ograve;n ch&acirc;n thật, kể cả đ&atilde; &ldquo;trả đất&rdquo; vẫn lu&ocirc;n l&agrave; điều kiện ti&ecirc;n quyết để kh&ocirc;ng chỉ &ldquo;dắt cả vợ con&rdquo; m&agrave; c&ograve;n mang lại rất nhiều điều tốt đẹp hơn cho cuộc sống 
 &ldquo; Anh dắt cả vợ con/ Đi bằng nhiều ch&acirc;n thật &rdquo;, &yacute; tại ng&ocirc;n ngoại, b&agrave;i thơ rất ngắn m&agrave; s&acirc;u sắc. 
 Ở một mảng kh&aacute;c về đề t&agrave;i hậu chiến tranh, trong b&agrave;i  Hỏi đất , kh&ocirc;ng chỉ l&agrave; nỗi niềm day dứt về th&acirc;n phận của đồng ch&iacute;, đồng đội v&agrave; những người l&iacute;nh đ&atilde; hy sinh: 
 &ldquo; C&oacute; t&ecirc;n m&agrave; vẫn v&ocirc; danh  
  C&oacute; qu&ecirc; m&agrave; vẫn gửi m&igrave;nh nơi đ&acirc;y &rdquo; 
 C&acirc;u thơ như một tiếng vọng nghẹn ng&agrave;o muốn nhắc nhở những ai một thời &ldquo;đ&atilde; nặng lời thề&rdquo; trước vận mệnh của đất nước, th&igrave; nay sao c&oacute; thể dửng dưng, c&agrave;ng kh&ocirc;ng được ph&eacute;p l&atilde;ng qu&ecirc;n trước mong nguyện nhỏ nhoi của họ: 
 &ldquo; Hồn ai đi gi&oacute; về m&acirc;y  
  Chỉ mong cho được cốt n&agrave;y về qu&ecirc;.  
  Với ai đ&atilde; nặng lời thề  
  Trăm s&ocirc;ng ng&agrave;n n&uacute;i đi về biết ai? &rdquo; 
 B&agrave;i thơ x&uacute;c động m&agrave; &aacute;m ảnh người đọc. 
 Trong b&agrave;i  Cảm nhận  của &ocirc;ng viết về đề t&agrave;i nh&agrave; gi&aacute;o, vẫn phong c&aacute;ch sử dụng thể thơ rất kiệm lời, c&ocirc; đọng: 
 &ldquo; Bước tr&ecirc;n bục giảng  
  Đi trong cuộc đời  
  Mọi người nh&igrave;n t&ocirc;i  
  Vẫn l&agrave; thầy gi&aacute;o . 
 ( Cảm nhận ) 
 B&agrave;i thơ mang t&iacute;nh tự cảm, khảng định nh&acirc;n c&aacute;ch nh&agrave; gi&aacute;o. Nhưng đ&oacute; kh&ocirc;ng chỉ l&agrave; niềm tự h&agrave;o, t&igrave;nh y&ecirc;u nghề, m&agrave; l&agrave; kết quả của sự trải nghiệm hiện sinh s&acirc;u sắc. 
 Trong mảng về đề t&agrave;i x&atilde; hội, thơ của &ocirc;ng phần lớn n&oacute;i về những suy tư, nh&acirc;n t&igrave;nh thế th&aacute;i, c&oacute; t&iacute;nh gợi mở, như c&aacute;c b&agrave;i:  B&agrave;n cờ ti&ecirc;n  ,   Hạt cơm.     Tượng, Chợ l&agrave;ng ,   v.v&hellip; 
 B&agrave;i  Chợ l&agrave;ng  l&agrave; một b&agrave;i thơ c&oacute; &yacute; tưởng hay, bằng thủ ph&aacute;p kết hợp nhuần nhuyễn ca dao tục ngữ để chuyển tải một &yacute; tưởng rộng hơn, s&acirc;u hơn, l&agrave;m cho người đọc dễ chấp nhận: 
 &ldquo; Chợ l&agrave;ng ng&agrave;y một đ&ocirc;ng vui  
  Gấp bao lần thuở em t&ocirc;i lấy chồng &rdquo;. 
 C&acirc;u mở đầu b&agrave;i thơ như chỉ muốn mượn cớ nhắc lại một điều ai cũng đ&atilde; thấy:  ( c&oacute; c&ocirc; th&igrave; chợ cũng đ&ocirc;ng/ c&ocirc; đi lấy chồng th&igrave; chợ vẫn vui - ca dao) . Nhưng cụm từ &ldquo;gấp bao lần&rdquo; để so với c&aacute;i ng&agrave;y &ldquo;em t&ocirc;i lấy chồng&rdquo; th&igrave; c&acirc;u thơ được hiểu sang một nghĩa rộng hơn, mang t&iacute;nh thời đại, ngầm n&oacute;i l&ecirc;n sự ph&aacute;t triển với tốc độ mạnh mẽ của l&agrave;ng qu&ecirc;. Chợ l&agrave;ng giờ người đến đ&ocirc;ng hơn, h&agrave;ng h&oacute;a, sản vật phong ph&uacute; hơn nhưng vẫn giữ n&eacute;t một chợ qu&ecirc; d&acirc;n d&atilde; m&agrave; ch&acirc;n chất t&igrave;nh người: 
 &ldquo; Trai kh&ocirc;n đến chợ c&agrave;ng đ&ocirc;ng  
  N&agrave;o ai muốn ngả c&agrave;nh hồng cho sang &rdquo;. 
 Nhưng đấy chưa hẳn l&agrave; c&aacute;i đ&iacute;ch cần đến của t&aacute;c giả. Chỉ sau hai c&acirc;u tiếp theo n&ecirc;u t&ecirc;n một số sản vật đặc trưng (t&ocirc;m, cua, rắn &hellip;) t&aacute;c giả đ&atilde; bất ngờ chuyển giọng: &ldquo; N&agrave;o ai ong bướm một thời/Bầu gi&aacute; x&oacute; chợ đứng ngồi cầu may &rdquo;. Chao! Th&igrave; ra c&aacute;i chợ qu&ecirc; b&acirc;y giờ khang trang, đ&ocirc;ng vui, sầm uất l&agrave; thế m&agrave; như vảng vất trong g&oacute;c g&aacute;ch những khu&ocirc;n mặt lam lũ, những mảnh đời c&aacute;m cảnh! C&aacute;i nh&igrave;n tinh tế ấy ch&iacute;nh l&agrave; điểm nhấn tạo l&ecirc;n c&aacute;i hồn của b&agrave;i thơ. B&agrave;i thơ đ&atilde; k&iacute;n đ&aacute;o giới thiệu, v&agrave; kh&eacute;o gợi để họa l&ecirc;n một bức tranh ho&agrave;n hảo cảnh chợ v&ugrave;ng qu&ecirc; n&ocirc;ng th&ocirc;n thời kỳ đ&ocirc; thị h&oacute;a. 
 Số b&agrave;i thơ của &ocirc;ng in tr&ecirc;n c&aacute;c ấn phẩm của C&acirc;u lạc bộ bộ thơ Dương Kinh chưa nhiều, nhưng nh&igrave;n chung thơ của &ocirc;ng trầm tĩnh, kiệm lời, kh&ocirc;ng vồn v&atilde;, kh&ocirc;ng chau chuốt cầu kỳ, lời lẽ mộc mạc, dễ hiểu. Nhưng nhiều khi ch&iacute;nh sự mộc mạc ấy v&ocirc; t&igrave;nh đ&atilde; l&agrave;m hạn chế chất thơ trong một số b&agrave;i thơ của &ocirc;ng, như c&acirc;u: 
 &ldquo; Ở trong bụng mẹ cơm nu&ocirc;i  
  Dẻo thơm cất tiếng ch&agrave;o đời nhẹ đau &rdquo; 
  (  Hạt cơm  )  
 Hoặc như b&agrave;i  Hoa đ&agrave;o  .  
 &ldquo; Hoa thật nở m&ugrave;a xu&acirc;n  
  Bốn m&ugrave;a hoa giả đẹp  
  Đố ai c&oacute; diệu ph&eacute;p  
  Cầm hoa thật bốn m&ugrave;a &rdquo;. 
 Đang từ một chủ đề &ldquo;hoa đ&agrave;o&rdquo; nhưng cả b&agrave;i thơ ta chỉ thấy n&oacute;i: &ldquo;hoa thật&rdquo;, &ldquo;hoa giả&rdquo;, (m&agrave; m&ugrave;a xu&acirc;n đ&acirc;u chỉ c&oacute; hoa đ&agrave;o?) v&agrave; lộ ra c&aacute;i ngầm &yacute; &aacute;m chỉ một kh&iacute;a cạnh x&atilde; hội: &ldquo;đố ai c&oacute; diệu ph&eacute;p&rdquo;. B&agrave;i thơ thiếu sự l&ocirc; g&iacute;ch v&agrave; t&iacute;nh kh&aacute;t qu&aacute;t, lo&atilde;ng, chưa thuyết phục được người đọc. 
 Tất nhi&ecirc;n, đ&oacute; chỉ l&agrave; &yacute; kiến theo cảm nhận c&aacute; nh&acirc;n, chỉ mang t&iacute;nh trao đổi của người viết b&agrave;i n&agrave;y. Nhưng với một người đ&atilde; trải qua hai cuộc kh&aacute;ng chiến, với mấy chục năm nghi&ecirc;n cứu giảng dạy, những trải nghiệm cuộc sống v&agrave; vốn tri thức của &ocirc;ng sẽ hứa hẹn những t&aacute;c phẩm xứng tầm. 
 VŨ HỮU PH&Aacute;CH  
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2011-11-24:338999</id>
 <title>Chuyến hàng mưa</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/338999" /> 
  
 <updated>2011-11-24T00:50:33+07:00</updated> 
 <summary type="text">   H&amp;ocirc;m nay, 24-11 l&amp;agrave; Ng&amp;agrave;y truyền thống C&amp;ocirc;ng nh&amp;acirc;n Cảng Hải Ph&amp;ograve;ng. Nh&amp;acirc;n dịp n&amp;agrave;y, Blog Trần Hồng &amp;Aacute;nh xin tr&amp;acirc;n trọng ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
    H&ocirc;m nay, 24-11 l&agrave; Ng&agrave;y truyền thống C&ocirc;ng nh&acirc;n Cảng Hải Ph&ograve;ng. Nh&acirc;n dịp n&agrave;y, Blog Trần Hồng &Aacute;nh xin tr&acirc;n trọng giới thiệu về một t&aacute;c giả văn xu&ocirc;i của th&agrave;nh phố Cảng hiện đang l&agrave; c&ocirc;ng nh&acirc;n tr&ecirc;n bến cảng - nh&agrave; văn Nguyễn Quốc H&ugrave;ng, hội vi&ecirc;n Hội Nh&agrave; văn Hải Ph&ograve;ng. Anh từng sinh hoạt trong C&acirc;u lạc bộ s&aacute;ng t&aacute;c văn học trẻ Hải Ph&ograve;ng với t&ocirc;i từ c&aacute;ch đ&acirc;y hơn chục năm v&agrave; trở th&agrave;nh người bạn văn chương th&acirc;n thiết của những t&aacute;c giả trẻ quen thuộc của th&agrave;nh phố Cảng như: Tuấn Anh, Ho&agrave;i Kh&aacute;nh, B&ugrave;i Qu&yacute; Thực, Sơn Hạ, B&ugrave;i Thị Thu Hằng,... Anh đ&atilde; c&oacute; 3 tiểu thuyết v&agrave; 1 tập truyện ngắn. Nguyễn Quốc H&ugrave;ng đ&atilde; đoạt một số giải thưởng văn học như: Tiểu thuyết  Chuyến h&agrave;ng mưa , Giải khuyến kh&iacute;ch của Uỷ ban to&agrave;n quốc Li&ecirc;n hiệp c&aacute;c Hội Văn học - Nghệ thuật Việt Nam&nbsp; năm 2006, truyện ngắn  Giấc mơ về những chiếc l&aacute; kh&ocirc; , Giải Tư Cuộc thi truyện ngắn b&aacute;o Văn Nghệ năm 2006 - 2007. Anh cho rằng: "Viết  văn l&agrave; nhọc nhằn, l&agrave; một cuộc h&agrave;nh x&aacute;c nhưng mỗi khi xong một t&aacute;c phẩm  t&ocirc;i lại thấy nhẹ l&ograve;ng th&ecirc;m một &iacute;t. M&igrave;nh đ&atilde; trả bớt được một m&oacute;n nợ cho  những nh&acirc;n vật của m&igrave;nh". Sau đ&acirc;y, qua b&agrave;i của Ho&agrave;i Kh&aacute;nh, xin giới thiệu một tiểu thuyết ti&ecirc;u biểu của Nguyễn Quốc H&ugrave;ng viết về đề t&agrave;i người c&ocirc;ng nh&acirc;n ở Cảng Hải Ph&ograve;ng, nơi m&agrave; anh ng&agrave;y đ&ecirc;m gắn b&oacute; với cuộc sống lao động của m&igrave;nh.   
    Chuyến h&agrave;ng mưa  - Tiểu thuyết của Nguyễn Quốc H&ugrave;ng   
     
  Từ tốn v&agrave; khi&ecirc;m nhường bước v&agrave;o con đường s&aacute;ng t&aacute;c văn chương, Nguyễn Quốc H&ugrave;ng vẫn tự h&agrave;o v&agrave; y&ecirc;u say c&ocirc;ng việc của một người c&ocirc;ng nh&acirc;n cảng Hải Ph&ograve;ng. Anh c&ocirc;ng nh&acirc;n điều khiển cần cẩu ch&acirc;n đế ở X&iacute; nghiệp cảng Ho&agrave;ng Diệu n&agrave;y kh&ocirc;ng x&ocirc; bồ, ồn &atilde; như người ta vẫn thường nghĩ về người c&ocirc;ng nh&acirc;n cảng. Anh hiền l&agrave;nh, &iacute;t n&oacute;i v&agrave; nụ cười lu&ocirc;n hiện tr&ecirc;n khu&ocirc;n mặt dạn d&agrave;y s&oacute;ng gi&oacute;. Y&ecirc;u văn chương th&igrave; đến với văn chương, đơn giản vậy th&ocirc;i, cũng như những c&acirc;y b&uacute;t trẻ ở Hải Ph&ograve;ng, anh tập viết truyện ngắn, mang bản thảo tới g&oacute;p mặt c&ugrave;ng bạn viết, h&agrave;ng th&aacute;ng cố tranh thủ thời gian để đến sinh hoạt C&acirc;u lạc bộ s&aacute;ng t&aacute;c văn học trẻ th&agrave;nh phố. Rồi những truyện ngắn   Người gặp vận may  ,   Con thuyền v&agrave;ng  ,   Chuyện thường t&igrave;nh  ,   &Ocirc;ng Phiện  ,   Huyền thoại của l&agrave;ng  ,   Trăng muộn  ,   Phố nhỏ  ,   Qu&aacute;n kh&aacute;ch  ,   Nh&agrave; b&ecirc;n kia s&ocirc;ng  ... của Nguyễn Quốc H&ugrave;ng được in rải r&aacute;c tr&ecirc;n một số b&aacute;o v&agrave; tạp ch&iacute; ở Trung ương v&agrave; địa phương. Rồi anh được kết nạp hội vi&ecirc;n Hội Nh&agrave; văn Hải Ph&ograve;ng. Rồi tập s&aacute;ch đầu tay của anh - tiểu thuyết   Chuyến h&agrave;ng mưa  , cuốn tự truyện của những người c&ocirc;ng nh&acirc;n cảng - vừa được Nh&agrave; xuất bản Hải Ph&ograve;ng cho ra mắt ban đọc.  
  Kh&ocirc;ng hề sai khi nghĩ người c&ocirc;ng nh&acirc;n ở bến cảng thật l&agrave; vất vả. Họ c&oacute; c&aacute;nh lưng cong như c&aacute;nh buồm, để quai v&aacute;c h&agrave;ng tạ h&agrave;ng tr&ecirc;n vai. Với những người c&ocirc;ng nh&acirc;n bốc v&aacute;c nặng nhọc như vậy, th&igrave; hơi sức đ&acirc;u để m&agrave; l&atilde;ng mạng, để y&ecirc;u th&iacute;ch văn thơ. Anh c&ocirc;ng nh&acirc;n cảng Nguyễn Quốc H&ugrave;ng th&igrave; lại kh&aacute;c. Nhiều khi anh phải giấu m&igrave;nh v&agrave;o chỗ khuất n&agrave;o đ&oacute; để viết về một &yacute; tưởng thoảng qua trong đầu hoặc ghi lại những điều m&igrave;nh vừa quan s&aacute;t được. Anh bộc bạch, nếu kh&ocirc;ng l&agrave;m như vậy, mọi người kh&aacute;c m&agrave; tr&ocirc;ng thấy lại cho rằng m&igrave;nh l&agrave; một kẻ &ldquo;dở hơi&rdquo;. Nguyễn Quốc H&ugrave;ng cố gắng ghi ch&eacute;p lại những sự việc đời thường, những sinh hoạt ri&ecirc;ng tư trong cuộc sống của những người thợ bốc v&aacute;c ở cảng Hải Ph&ograve;ng để x&acirc;y dựng l&ecirc;n th&agrave;nh một cuốn tiểu thuyết về những người c&ocirc;ng nh&acirc;n ấy.  
  Đ&uacute;ng như t&ecirc;n của cuốn tiểu thuyết, xuy&ecirc;n suốt 7 chương truyện l&agrave; những cơn mưa k&eacute;o d&agrave;i kh&ocirc;ng dứt. Đ&oacute; l&agrave; những cơn mưa &agrave;o ạt, những cơn mưa xối xả đ&aacute;p xuống số phận những người c&ocirc;ng nh&acirc;n bốc v&aacute;c trong một g&oacute;c cảng Hải Ph&ograve;ng. T&acirc;m điểm của tiểu thuyết   Chuyến h&agrave;ng mưa   l&agrave; nh&acirc;n vật Tương. Anh ta vốn l&agrave; một ch&agrave;ng n&ocirc;ng d&acirc;n ra th&agrave;nh phố. Những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống tập thể, những thăng trầm biến đổi trong c&ocirc;ng việc ở thị th&agrave;nh đ&atilde; l&agrave;m thay đổi con người Tương, biến một người n&ocirc;ng d&acirc;n &ugrave; l&igrave; trở th&agrave;nh một kẻ đa đoan, t&iacute;nh to&aacute;n v&agrave; đ&ocirc;i khi gian ngoan, lừa lọc. Đan xen giữa cảnh phố phường l&agrave; cảnh l&agrave;ng qu&ecirc;. Nơi ấy tưởng như y&ecirc;n b&igrave;nh m&agrave; cũng đầy s&oacute;ng gi&oacute;. Xem ra ở đ&acirc;u con người cũng lấy danh lợi l&agrave;m mục ti&ecirc;u để m&igrave;nh hướng tới. Cảnh vật lộn kiếm kế sinh nhai dưới những hầm h&agrave;ng trong bụng những con tầu biển cập cảng, cũng như chuyện kiếm một ch&acirc;n chức sắc trong l&agrave;ng để nhằm mưu lợi, tiểu thuyết   Chuyến h&agrave;ng mưa   của Nguyễn Quốc H&ugrave;ng t&aacute;i hiện gần như nguy&ecirc;n vẹn một giai đoạn x&aacute;o động của x&atilde; hội nước ta trong những năm cuối thời quan li&ecirc;u bao cấp. Những con người thật th&agrave;, th&ocirc; kệch như Phiện &ldquo;g&ugrave;&rdquo;, đa mưu, t&iacute;nh to&aacute;n như Ngọc &ldquo;chột&rdquo;, lừa lọc như Đoan &ldquo;kh&ecirc;&rdquo;... cũng đều l&agrave; những nh&acirc;n vật trong cuốn phim tường thuật lại cảnh sống của những những người l&agrave;m nghề bốc v&aacute;c. Cuộc đời của họ gắn với những l&ocirc; h&agrave;ng, những con tầu v&agrave; quyện c&ugrave;ng những người đ&agrave;n b&agrave; m&agrave; cuộc sống vật v&atilde; đ&atilde; x&ocirc; đẩy tới như Mong, Huệ &ldquo;vịt&rdquo;, Li&ecirc;n &ldquo;khờ&rdquo;...  
  Dọc theo tập tiểu thuyết   Chuyến h&agrave;ng mưa  , dường như bầu trời chưa bao giờ tạnh r&aacute;o được v&agrave;i ng&agrave;y. Nếu c&oacute; cũng chỉ l&agrave; v&agrave;i vạt nắng chợt l&oacute;e l&ecirc;n rồi lại nhanh ch&oacute;ng nhường chỗ cho những đ&aacute;m m&acirc;y đen, những cơn mưa r&agrave;n rạt tu&ocirc;n l&agrave;m ngập lụt cuộc sống của những người thợ biến chất như Tương. H&igrave;nh như họ chẳng bao giờ c&oacute; thể tho&aacute;t ra khỏi được những cơn mưa ấy. H&igrave;nh như họ cũng kh&oacute; c&oacute; thể toan t&iacute;nh với những chuyện đời thường, trước bao biến cố của cuộc sống để trở th&agrave;nh những người c&oacute; vẻ cao sang như Tương hằng mong ước. Những cơn mưa đầy bất trắc như cuộc đời của con người vậy. Đ&acirc;y l&agrave; đoạn đối thoại giữa 2 nh&acirc;n vật Tương v&agrave; &ocirc;ng Phiện:  
   -Anh sống an phận lắm.   
   -Đ&uacute;ng thế, bởi t&ocirc;i biết khả năng của t&ocirc;i chỉ c&oacute; thế. Lưng t&ocirc;i cong gập xuống chẳng qua t&ocirc;i muốn l&agrave;m hết c&aacute;i khả năng t&ocirc;i c&oacute; để kiếm đồng tiền. V&agrave; t&ocirc;i cũng biết đ&ocirc;i vai t&ocirc;i chẳng g&aacute;nh được g&aacute;nh tiền nặng.&nbsp; Th&ocirc;i th&igrave; c&ograve;n nhiều điều vui nữa trong cuộc đời m&igrave;nh cố t&igrave;m lấy để tận hưởng.   
   -C&ograve;n niềm vui g&igrave; nữa?   
   -C&aacute;i đ&oacute; t&ocirc;i kh&ocirc;ng trả lời được v&agrave; ch&uacute; cũng tự t&igrave;m thấy.   
  C&oacute; lẽ một th&ocirc;ng điệp Nguyễn Quốc H&ugrave;ng muốn gửi gắm đằng sau cuốn tiểu thuyết   Chuyến h&agrave;ng mưa   n&agrave;y l&agrave; ở đoạn tr&iacute;ch n&agrave;y. Hết những cơn mưa trời lại nắng, khi tr&oacute;t lạc sang một thế giới kh&ocirc;ng phải d&agrave;nh cho anh, Tương đ&atilde; t&igrave;m được đường về, t&igrave;m được niềm vui của một cuộc sống thấm đậm t&igrave;nh người.  
  Những nh&acirc;n vật của Nguyễn Quốc H&ugrave;ng đều l&agrave; những con người mang d&aacute;ng vẻ vất vả, khổ hạnh bởi cả cuộc đời c&ocirc;ng nh&acirc;n đ&atilde; phải chịu bao cực nhọc, đến khi nghỉ hưu dường như g&aacute;nh nặng cuộc đời vẫn chưa bu&ocirc;ng tha, vẫn phải gồng m&igrave;nh l&ecirc;n trong trường đời. Nhưng tấm l&ograve;ng của những con người mang h&igrave;nh h&agrave;i khổ hạnh đ&oacute; lại thật cao cả, đầy t&igrave;nh y&ecirc;u thương giữa con người với con người. Những c&aacute;i kết đều hướng tới một cuộc sống cao đẹp.   
  Nguyễn Quốc H&ugrave;ng tiết lộ với bạn b&egrave; l&agrave;m thơ viết văn trẻ ở Hải Ph&ograve;ng về cuốn tiểu thuyết thứ hai m&agrave; anh đang dồn c&ocirc;ng sức s&aacute;ng t&aacute;c. Đ&oacute; l&agrave; một c&acirc;u chuyện về ch&iacute;nh bản th&acirc;n v&agrave; c&aacute;i l&agrave;ng qu&ecirc; nhỏ b&eacute;, ngh&egrave;o n&agrave;n của anh. Tin rằng cuốn tiểu thuyết n&agrave;y sẽ được bạn đọc đ&oacute;n đợi vẫn với t&igrave;nh cảm ban đầu đ&atilde; d&agrave;nh cho t&aacute;c giả trẻ Nguyễn Quốc H&ugrave;ng - một người c&ocirc;ng nh&acirc;n cảng Hải Ph&ograve;ng y&ecirc;u th&iacute;ch s&aacute;ng t&aacute;c văn chương.  
  HO&Agrave;I KH&Aacute;NH   
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2011-11-12:336240</id>
 <title>Thơ của một cô giáo trẻ</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/336240" /> 
  
 <updated>2011-11-12T03:26:03+07:00</updated> 
 <summary type="text">   &amp;nbsp;  
   H&amp;ocirc;m nay, thứ bảy 12-11-2011, c&amp;aacute;c thế hệ gi&amp;aacute;o vi&amp;ecirc;n v&amp;agrave; học sinh Trường Trung học phổ th&amp;ocirc;ng Trần Nguy&amp;ecirc;n H&amp;atilde;n - ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
    &nbsp;  
   H&ocirc;m nay, thứ bảy 12-11-2011, c&aacute;c thế hệ gi&aacute;o vi&ecirc;n v&agrave; học sinh Trường Trung học phổ th&ocirc;ng Trần Nguy&ecirc;n H&atilde;n - Hải Ph&ograve;ng tổ chức Lễ kỉ niệm 35 năm Ng&agrave;y th&agrave;nh lập Trường (1976 - 2011) v&agrave; kh&aacute;nh th&agrave;nh Tượng đ&agrave;i Tả tướng quốc Trần Nguy&ecirc;n H&atilde;n. Trong số những học sinh cũ của ng&ocirc;i trường n&agrave;y sau đ&oacute; c&oacute; những th&agrave;nh đạt &iacute;t nhiều về lĩnh vực s&aacute;ng t&aacute;c văn chương, phải kể đến nh&agrave; thơ Ho&agrave;i Kh&aacute;nh (học sinh kh&oacute;a 1977 - 1980) v&agrave; c&acirc;y b&uacute;t trẻ Cấn V&acirc;n Kh&aacute;nh (học sinh kh&oacute;a 1995 - 1998). Cả hai đều từng sinh hoạt trong C&acirc;u lạc bộ s&aacute;ng t&aacute;c văn học trẻ Hải Ph&ograve;ng những năm 1999 - 2003 v&agrave; giờ họ đ&atilde; l&agrave; những t&aacute;c giả văn học thực thụ bằng những trang viết dần trở n&ecirc;n th&acirc;n quen với bạn đọc gần xa. Chung vui với th&agrave;y v&agrave; tr&ograve; Trường THPT Trần Nguy&ecirc;n H&atilde;n v&agrave; ch&agrave;o mừng Ng&agrave;y Nh&agrave; gi&aacute;o Việt Nam 20-11 đang đến gần, Blog Trần Hồng &Aacute;nh xin giới thiệu ch&ugrave;m thơ của một c&ocirc; gi&aacute;o trẻ dạy văn của ng&ocirc;i trường n&agrave;y. Đ&oacute; l&agrave; Nguyễn Thị Hồng Thịnh - người cũng một thời sinh hoạt trong C&acirc;u lạc bộ s&aacute;ng t&aacute;c văn học trẻ Hải Ph&ograve;ng với Ho&agrave;i Kh&aacute;nh, Cấn V&acirc;n Kh&aacute;nh v&agrave; bao bạn b&egrave; văn chương kh&aacute;c ở th&agrave;nh phố Cảng.  
  &nbsp;   
   Hương thu   
 &nbsp; 
 Ngỡ thu đi ngang qua cửa 
 Tuổi thơ thấp tho&aacute;ng hiện về 
 Ầu ơ lời ru xưa cũ 
 C&aacute;nh c&ograve; chở nắng sang s&ocirc;ng 
 &nbsp; 
 Bất ngờ m&ugrave;a thu qua cửa 
 Cho em ch&uacute;t gi&oacute; giỡn đ&ugrave;a 
 Con đường vương bao l&aacute; nhớ 
 &Eacute;p v&agrave;o trang vở ng&acirc;y thơ 
 &nbsp; 
 Xin thu đừng qua cửa nữa 
 Để em trả gi&oacute; cho trời 
 Những g&igrave; em chưa d&aacute;m ngỏ 
 Hương thu n&oacute;i hộ em rồi. 
 &nbsp; 
   Biệt kh&uacute;c   
 &nbsp; 
 Anh về chiều phai nhạt&nbsp;&nbsp; 
 Nắng ứa v&agrave;ng đi hoang&nbsp;&nbsp; 
 Nghẹn l&ograve;ng đong k&yacute; ức 
 Kỷ niệm đ&atilde; cũ c&agrave;ng&nbsp; 
 &nbsp; 
 Anh về ng&agrave;y dang dở 
 Th&ocirc;i kh&ocirc;ng c&ograve;n đam m&ecirc; 
 Con s&ocirc;ng d&agrave;o nghi&ecirc;ng ngả 
 Dấu buồn in trăng gầy 
 &nbsp; 
 Anh về đường hai lối 
 Đ&ocirc;ng lạnh l&ugrave;ng len qua 
 M&ugrave;a xu&acirc;n thay &aacute;o mới 
 Lời y&ecirc;u xưa xa rồi. 
 &nbsp; 
 NGUYỄN THỊ HỒNG THỊNH     
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2011-10-17:330693</id>
 <title>Blogger nào tới Bến tàu không số?</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/330693" /> 
  
 <updated>2011-10-17T17:17:20+07:00</updated> 
 <summary type="text">   C&amp;ugrave;ng blogger Nguyễn Th&amp;aacute;nh Ng&amp;atilde; thăm Bến t&amp;agrave;u kh&amp;ocirc;ng số   
    Trong chuyến ra Bắc, nh&amp;agrave; thơ Nguyễn Th&amp;aacute;nh Ng&amp;atilde; - một blogger ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
    C&ugrave;ng blogger Nguyễn Th&aacute;nh Ng&atilde; thăm Bến t&agrave;u kh&ocirc;ng số   
    Trong chuyến ra Bắc, nh&agrave; thơ Nguyễn Th&aacute;nh Ng&atilde; - một blogger quen thuộc của tỉnh L&acirc;m Đồng - đ&atilde; tranh thủ xuống Hải Ph&ograve;ng chơi với bạn b&egrave; bloggers văn chương Đất Cảng. Ngay s&aacute;ng ng&agrave;y 17-10, anh đ&atilde; c&oacute; mặt b&ecirc;n Bến "t&agrave;u kh&ocirc;ng số" ở quận Đồ Sơn - Hải Ph&ograve;ng, nơi c&aacute;ch đ&acirc;y 50 năm đ&atilde; l&agrave; nơi xuất ph&aacute;t b&iacute; mật của những con t&agrave;u kh&ocirc;ng số, nơi ghi dấu t&iacute;ch ng&agrave;y mở đường Hồ Ch&iacute; Minh tr&ecirc;n biển (23-10-1961) .&nbsp; 
 Bạn b&egrave; bloggers Hải Ph&ograve;ng đ&atilde; chọn Bến t&agrave;u kh&ocirc;ng số l&agrave; điểm tham quan đầu ti&ecirc;n ở Hải Ph&ograve;ng d&agrave;nh cho blogger Nguyễn Th&aacute;nh Ng&atilde;. Trong kh&ocirc;ng kh&iacute; se lạnh của ng&agrave;y cuối thu b&ecirc;n bờ biển mịt mờ s&oacute;ng nước, những tấm ảnh kỉ niệm được chụp ghi lại cảnh blogger Nguyễn Th&aacute;nh Ng&atilde; với anh em blogger Hải Ph&ograve;ng đứng b&ecirc;n Bia tưởng niệm những anh h&ugrave;ng liệt sĩ đ&atilde; anh dũng hi sinh trong khi l&agrave;m nhiệm vụ tr&ecirc;n tuyến đường Hồ Ch&iacute; Minh tr&ecirc;n biển trong suốt cuộc kh&aacute;ng chiến chống Mỹ, cứu nước. Trong ảnh b&ecirc;n (từ tr&aacute;i sang phải) l&agrave; c&aacute;c bloggers Trần Hồng &Aacute;nh, Ho&agrave;i Kh&aacute;nh (Hải Ph&ograve;ng), Nguyễn Th&aacute;nh Ng&atilde; (L&acirc;m Đồng) v&agrave; nh&agrave; thơ Quang Tuyến của Hải Ph&ograve;ng. Bức ảnh n&agrave;y do blogger Nguyễn Th&aacute;i Thanh chụp.&nbsp;    
 Như ch&uacute;ng ta đ&atilde; biết, ng&agrave;y 20 th&aacute;ng 7 năm 1954, Hiệp định Giơnevơ về Đ&ocirc;ng Dương được k&yacute; kết, c&aacute;c nước tham gia Hội nghị đ&atilde; long trọng tuy&ecirc;n bố t&ocirc;n trọng độc lập chủ quyền, thống nhất v&agrave; to&agrave;n vẹn l&atilde;nh thổ của Việt Nam, L&agrave;o v&agrave; Campuchia. Mỹ l&agrave; nước trực tiếp gi&uacute;p Ph&aacute;p trong cuộc chiến tranh x&acirc;m lược Đ&ocirc;ng Dương v&agrave; l&agrave; th&agrave;nh vi&ecirc;n của Hội nghị Giơnevơ nhưng lại trắng trợn tuy&ecirc;n bố: &ldquo;Mỹ kh&ocirc;ng bị nội dung n&agrave;y r&agrave;ng buộc&rdquo;, từ đ&oacute; r&aacute;o riết hất cẳng thực d&acirc;n Ph&aacute;p ra khỏi Đ&ocirc;ng Dương, lấy vĩ tuyến 17 của Việt Nam l&agrave;m giới tuyến qu&acirc;n sự tạm thời, &aacute;p đặt chủ nghĩa thực d&acirc;n mới ở miền Nam, biến miền Nam th&agrave;nh căn cứ qu&acirc;n sự của Mỹ, chia cắt l&acirc;u d&agrave;i đất nước ta, ngăn chặn v&agrave; đẩy l&ugrave;i phong tr&agrave;o giải ph&oacute;ng d&acirc;n tộc ở Ch&acirc;u &aacute; v&agrave; tr&ecirc;n thế giới, uy hiếp c&aacute;c nước x&atilde; hội chủ nghĩa. Th&aacute;ng 6 năm 1954, Mỹ đưa Ng&ocirc; Đ&igrave;nh Diệm về S&agrave;i G&ograve;n, lập Ch&iacute;nh phủ b&ugrave; nh&igrave;n đồng thời th&agrave;nh lập ph&aacute;i đo&agrave;n qu&acirc;n sự đặc biệt của Mỹ (SMM) v&agrave; &ldquo;khẩn cấp&rdquo; tăng cường viện trợ kinh tế v&agrave; qu&acirc;n sự cho ch&iacute;nh quyền Ng&ocirc; Đ&igrave;nh Diệm; được Mỹ hậu thuẫn, th&aacute;ng 5 năm 1959, Ng&ocirc; Đ&igrave;nh Diệm ban h&agrave;nh Luật ph&aacute;t x&iacute;t 10/59 v&agrave; Luật số 21, l&ecirc; m&aacute;y ch&eacute;m đi khắp miền Nam, g&acirc;y n&ecirc;n những vụ giết người man rợ. Trước t&igrave;nh h&igrave;nh đ&oacute;, Hội nghị lần thứ 15 Ban chấp h&agrave;nh Trung ương Đảng (Kho&aacute; II) họp tại H&agrave; Nội, x&aacute;c định nhiệm vụ của c&aacute;ch mạng Việt Nam trong giai đoạn mới, Nghị quyết x&aacute;c định con đường giải ph&oacute;ng miền Nam l&agrave; &ldquo;Con đường c&aacute;ch mạng bạo lực&rdquo;. Theo Chỉ thị của Bộ Ch&iacute;nh trị, th&aacute;ng 5 năm 1959, Tổng Qu&acirc;n uỷ Trung ương quyết định th&agrave;nh lập Ph&ograve;ng nghi&ecirc;n cứu hoạt động chi viện qu&acirc;n sự cho miền Nam. Thực hiện chủ trương của Đảng v&agrave; Qu&acirc;n uỷ Trung ương, ng&agrave;y 19 th&aacute;ng 5 năm 1959, &ldquo;Đo&agrave;n c&ocirc;ng t&aacute;c qu&acirc;n sự đặc biệt&rdquo; (đơn vị tiền th&acirc;n của Đo&agrave;n 559) được th&agrave;nh lập. Ng&agrave;y 1 th&aacute;ng 6 năm 1959, Tiểu đo&agrave;n 301 trực thuộc &ldquo;Đo&agrave;n 559&rdquo; ra đời, tiểu đo&agrave;n c&oacute; nhiệm vụ mở tuyến vận tải xuy&ecirc;n Trường Sơn để chi viện vũ kh&iacute;, trang bị, lực lượng cho chiến trường miền Nam. Đến th&aacute;ng 7 năm 1959, Tiểu đo&agrave;n 603 được th&agrave;nh lập, c&oacute; nhiệm vụ nghi&ecirc;n cứu t&igrave;m phương thức vận chuyển bằng đường biển chi viện vũ kh&iacute; cho chiến trường miền Nam; Tiểu đo&agrave;n gồm 107 c&aacute;n bộ, chiến sỹ, bi&ecirc;n chế th&agrave;nh 2 đại đội, đ&oacute;ng qu&acirc;n tại th&ocirc;n Thanh Kh&ecirc;, x&atilde; Thanh Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng B&igrave;nh. Để giữ b&iacute; mật, Tiểu đo&agrave;n lấy t&ecirc;n l&agrave; &ldquo;Tập đo&agrave;n đ&aacute;nh c&aacute; S&ocirc;ng Gianh&rdquo;; được sự gi&uacute;p đỡ của nh&acirc;n d&acirc;n v&agrave; c&aacute;c lực lượng vũ trang địa phương,    Tiểu đo&agrave;n nhanh ch&oacute;ng ổn định nơi ăn, ở v&agrave; t&iacute;ch cực chuẩn bị mọi mặt cho chuyến vượt biển đầu ti&ecirc;n v&agrave;o Khu V. Phương tiện vận tải ban đầu của đơn vị l&agrave; 4 chiếc thuyền gỗ, mỗi chiếc trọng tải từ 15 đến 20 tấn; thuyền c&oacute; 2 đ&aacute;y, ph&iacute;a dưới để vũ kh&iacute;, ph&iacute;a tr&ecirc;n để lưới v&agrave; dụng cụ đ&aacute;nh c&aacute;, cải trang th&agrave;nh thuyền buồm đ&aacute;nh c&aacute; miền Nam. Sau khi chuẩn bị cơ sở vật chất, c&aacute;c đại đội tranh thủ ra khơi &ldquo;đ&aacute;nh c&aacute;&rdquo;, thực chất l&agrave; tập luyện; tập k&eacute;o lưới, tập chịu đựng s&oacute;ng gi&oacute;, tập lấy phương hướng theo sao, theo địa h&igrave;nh; ban đầu tập gần bờ, sau đ&oacute; xa bờ, tập ra khơi. C&ugrave;ng với tập luyện, đơn vị tổ chức đợt sinh hoạt ch&iacute;nh trị, bồi dưỡng lập trường giai cấp, tinh thần dũng cảm, x&acirc;y dựng &yacute; ch&iacute; quyết t&acirc;m cho c&aacute;n bộ, chiến sỹ v&agrave; qu&aacute;n triệt phương &aacute;n chiến đấu: nếu đưa được h&agrave;ng v&agrave;o bến an to&agrave;n, sẽ t&igrave;m c&aacute;ch huỷ t&agrave;u v&agrave; đi theo đường bộ để trở lại đơn vị; nếu lạc đường, lạc hướng th&igrave; thả h&agrave;ng xuống biển để giữ b&iacute; mật, trường hợp bị địch bắt cho nổ m&igrave;n ph&aacute; thuyền. Cuối năm 1959, c&ocirc;ng t&aacute;c chuẩn bị cho vận chuyển đ&atilde; cơ bản ho&agrave;n th&agrave;nh; Đại đội 1, Tiểu đo&agrave;n 603 tổ chức chuyến thuyền vượt biển đầu ti&ecirc;n; nhiệm vụ của chuyến vận tải n&agrave;y l&agrave;: chở 5 tấn vũ kh&iacute; v&agrave; thuốc chữa bệnh cho chiến trường Khu V; địa điểm cập bến l&agrave; ch&acirc;n đ&egrave;o Hải V&acirc;n. Tham gia chuyến đầu ti&ecirc;n gồm 6 người: đồng ch&iacute; Nguyễn Bất, đại đội trưởng Đại đội 1 l&agrave;m thuyền trưởng; đồng ch&iacute; Trần Mức l&agrave;m thuyền ph&oacute;; 4 th&agrave;nh vi&ecirc;n c&ograve;n lại l&agrave;: Huỳnh Ba, Nguyễn Sanh, Huỳnh Sơn, Nguyễn Nữ. Để giữ b&iacute; mật, lợi dụng l&uacute;c thời tiết xấu, gi&oacute; m&ugrave;a đ&ocirc;ng bắc, 18 giờ ng&agrave;y 27 th&aacute;ng 1 năm 1960 (tức 30 Tết Canh T&yacute;) thuyền nhổ neo; đ&ecirc;m đầu ti&ecirc;n, thuyền chạy thẳng ra v&ugrave;ng biển quốc tế, với &yacute; định từ đ&oacute; sẽ đi dần v&agrave;o ch&acirc;n đ&egrave;o Hải V&acirc;n; ng&agrave;y h&ocirc;m sau gi&oacute; to, s&oacute;ng lớn, thuyền c&oacute; nguy cơ bị lật, 6 người ki&ecirc;n tr&igrave; ch&egrave;o chống nhưng thuyền vẫn cứ dạt về ph&iacute;a Nam v&agrave; bị g&atilde;y một l&aacute;i; đến ng&agrave;y thứ 3, thuyền tr&ocirc;i v&agrave;o C&ugrave; Lao R&eacute; (Quảng Ng&atilde;i), mọi người định ch&egrave;o thuyền ngược ra th&igrave; tay l&aacute;i c&ograve;n lại g&atilde;y nốt; l&uacute;c n&agrave;y gi&oacute; bắt đầu lặng, t&agrave;u tuần tiễu của địch v&agrave; t&agrave;u đ&aacute;nh c&aacute; của d&acirc;n ra biển ng&agrave;y một đ&ocirc;ng, nếu ở v&ugrave;ng biển n&agrave;y l&acirc;u sẽ bị lộ; để giữ b&iacute; mật, thuyền trưởng Nguyễn Bất quyết định phải cho huỷ 5 tấn s&uacute;ng đạn v&agrave; thuốc chữa bệnh xuống biển để x&oacute;a dấu vết. Tuy kh&ocirc;ng c&oacute; chứng cớ r&otilde; r&agrave;ng, nhưng 6 thủy thủ của ta vẫn bị địch bắt đưa đi giam ở c&aacute;c khu vực để tra tấn, khai th&aacute;c, 5 thủy thủ đ&atilde; hy sinh, chỉ duy nhất đồng ch&iacute; Huỳnh Ba c&ograve;n sống (được trao trả năm 1974).    Chuyến đi đầu ti&ecirc;n kh&ocirc;ng th&agrave;nh c&ocirc;ng, nhận thấy việc d&ugrave;ng thuyền gỗ, chạy bằng buồm, chở vũ kh&iacute; v&agrave;o chiến trường bằng đường biển c&oacute; rất nhiều kh&oacute; khăn v&agrave; kh&ocirc;ng an to&agrave;n, Qu&acirc;n ủy Trung ương quyết định cho Tiểu đo&agrave;n 603 ngừng hoạt động. Trong khi chờ đợi tr&ecirc;n t&igrave;m phương &aacute;n mới, Tiểu đo&agrave;n 603 giải thể, c&aacute;c đại đội chuyển về Tiểu đo&agrave;n 301 l&agrave;m nhiệm vụ mở đường Trường Sơn. Đầu năm 1960, c&ugrave;ng với Phong tr&agrave;o Đồng khởi Bến Tre, c&aacute;ch mạng của c&aacute;c tỉnh đồng bằng Nam Bộ chuyển mạnh l&ecirc;n thế tiến c&ocirc;ng v&agrave; trở th&agrave;nh cao tr&agrave;o đồng khởi rộng khắp; trước t&igrave;nh h&igrave;nh đ&oacute;, y&ecirc;u cầu về vũ kh&iacute; trang bị, đạn v&agrave; thuốc chữa bệnh trở th&agrave;nh vấn đề sống c&ograve;n, để đ&aacute;p ứng y&ecirc;u cầu nhiệm vụ chiến đấu v&agrave; ph&aacute;t triển lực lượng của c&aacute;c tỉnh Nam Bộ v&agrave; Nam Trung Bộ. Y&ecirc;u cầu cấp b&aacute;ch l&agrave; phải nhanh ch&oacute;ng vận chuyển vũ kh&iacute;, h&agrave;ng h&oacute;a để chi viện cho chiến trường Nam Bộ; l&uacute;c n&agrave;y, tuyến đường bộ tr&ecirc;n d&atilde;y Trường Sơn đ&atilde; mở v&agrave; hoạt động c&oacute; hiệu quả, nhưng chưa vươn tới c&aacute;c địa b&agrave;n chiến lược đặc biệt quan trọng. Tổng Qu&acirc;n ủy tiếp tục chỉ đạo Bộ Tổng Tham mưu khẩn trương nghi&ecirc;n cứu đề &aacute;n mới về x&acirc;y dựng v&agrave; tổ chức lực lượng vận tải biển chi viện cho chiến trường Nam Bộ v&agrave; Khu V. Trong khi chưa c&oacute; lực lượng để l&agrave;m nhiệm vụ vận chuyển tr&ecirc;n biển chi viện cho miền Nam, Bộ Ch&iacute;nh trị chỉ thị cho Trung ương Cục miền Nam chỉ đạo c&aacute;c tỉnh ven biển ở miền Trung v&agrave; Nam Bộ chủ động chuẩn bị bến, b&atilde;i v&agrave; tổ chức đưa thuyền vượt biển ra miền Bắc, vừa thăm d&ograve;, nắm t&igrave;nh h&igrave;nh địch, nghi&ecirc;n cứu tuyến vận chuyển tr&ecirc;n biển, vừa nhận vũ kh&iacute; để kịp thời cung cấp cho phong tr&agrave;o đấu tranh c&aacute;ch mạng ở miền Nam đang ph&aacute;t triển. Giữa năm 1961, Tỉnh Bạc Li&ecirc;u điều hai thuyền ra Bắc (c&ograve;n gọi l&agrave; Đội thuyền C&agrave; Mau); thuyền thứ nhất do đồng ch&iacute; B&ocirc;ng Văn Dĩa (Hai Dĩa) phụ tr&aacute;ch, rời rạch C&aacute; M&ograve;i (Mũi C&agrave; Mau) bắt đầu chuyến h&agrave;nh tr&igrave;nh vượt biển ra Bắc, ng&agrave;y 7 th&aacute;ng 8 năm 1961 cập bến tại cửa s&ocirc;ng Nhật Lệ (Quảng B&igrave;nh); thuyền thứ hai do đồng ch&iacute; Nguyễn Thanh Trầm (Tư Lưới) phụ tr&aacute;ch, ng&agrave;y 3 th&aacute;ng 8 năm 1961 xuất ph&aacute;t, khi đi ngang qua Huế th&igrave; thuyền bị thủng, phải quay trở lại C&agrave; Mau để sửa chữa. Tỉnh Tr&agrave; Vinh th&agrave;nh lập 1 khung c&aacute;n bộ để đưa thuyền ra Bắc, do đồng ch&iacute; Hồ Văn In (Bảy Thắng) l&agrave;m thuyền trưởng, đồng ch&iacute; Nguyễn Thanh Lồng (Hai Tranh) l&agrave;m Ch&iacute;nh trị vi&ecirc;n; ng&agrave;y 3 th&aacute;ng 8 năm 1961 thuyền xuất ph&aacute;t, ra tới Nha Trang gặp b&atilde;o; s&oacute;ng to, gi&oacute; lớn thuyền tr&ocirc;i dạt sang Ma Cao (Trung Quốc) sau đ&oacute; đi trở lại hướng T&acirc;y Nam; ng&agrave;y 15 th&aacute;ng 8 năm 1961, thuyền bị Bộ đội Bi&ecirc;n ph&ograve;ng Trung Quốc giữ v&agrave; đưa về Du Hải - Quảng Ch&acirc;u; ng&agrave;y 16 th&aacute;ng 8 năm 1961 đại diện Đại sứ qu&aacute;n Việt Nam đ&oacute;n v&agrave; đưa anh em về H&agrave; Nội, c&ograve;n thuyền th&igrave; Bạn cho T&agrave;u Nam Hải 136 chở sang b&agrave;n giao cho Ty Thủy sản Hải Ph&ograve;ng. Tỉnh Bến Tre tổ chức hai thuyền ra Bắc, thuyền thứ nhất do đồng ch&iacute; Đặng B&aacute; Ti&ecirc;n (S&aacute;u Gi&aacute;o) l&agrave;m thuyền trưởng. 16 giờ ng&agrave;y 17 th&aacute;ng 8 năm 1961 thuyền xuất ph&aacute;t, sau 8 ng&agrave;y đ&ecirc;m h&agrave;nh tr&igrave;nh, vật lộn với s&oacute;ng, gi&oacute; v&agrave; n&eacute; tr&aacute;nh sự kiểm so&aacute;t của địch; ng&agrave;y 24 th&aacute;ng 8 năm 1961, thuyền đ&atilde; chở 6 anh em cập v&agrave;o bến H&agrave; Tĩnh; thuyền thứ hai do đồng ch&iacute; L&ecirc; C&ocirc;ng Cẩn (Năm C&ocirc;ng) phụ tr&aacute;ch, ng&agrave;y 28 th&aacute;ng 8 năm 1961, thuyền cập v&agrave;o bến Thanh Ho&aacute;. Mặc d&ugrave; gặp nhiều kh&oacute; khăn, bất trắc, nhưng thuyền của tỉnh B&agrave; Rịa do đồng ch&iacute; Nguyễn Sơn (Nguyễn Văn Phe) x&atilde; đội trưởng x&atilde; Phước Hải l&agrave;m thuyền trưởng, đồng ch&iacute; L&ecirc; H&agrave; (L&ecirc; Văn M&acirc;y) l&agrave;m thuyền ph&oacute;, ng&agrave;y 15 th&aacute;ng 5 năm 1962 cũng ra đến miền Bắc an to&agrave;n. Như vậy, từ giữa năm 1961 đến giữa năm 1962, 5 thuyền của địa b&agrave;n Nam Bộ đ&atilde; ra tới miền Bắc; những người con ki&ecirc;n trung của th&agrave;nh đồng Tổ quốc (trong đ&oacute; c&oacute; 18 đảng vi&ecirc;n) đ&atilde; vinh dự được Chủ tịch Hồ Ch&iacute; Minh, B&iacute; thư thứ nhất BCHTW Đảng L&ecirc; Duẩn v&agrave; c&aacute;c đồng ch&iacute; trong Bộ Ch&iacute;nh trị, Qu&acirc;n uỷ Trung ương gặp mặt, &acirc;n cần thăm hỏi, động vi&ecirc;n. Những chuyến thuyền từ Nam Bộ vượt biển ra Bắc th&agrave;nh c&ocirc;ng l&agrave; một trong những cơ sở quan trọng để x&uacute;c tiến việc th&agrave;nh lập đo&agrave;n vận tải thủy tiếp tế vũ kh&iacute; cho miền Nam.    Ng&agrave;y 23 th&aacute;ng 10 năm 1961, Bộ Tổng Tư lệnh ra Quyết định số 97/QP do Thứ trưởng Ho&agrave;ng Văn Th&aacute;i k&yacute; th&agrave;nh lập Đo&agrave;n 759 vận tải thuỷ, đồng ch&iacute; Đo&agrave;n Hồng Phước l&agrave;m đo&agrave;n trưởng; Cơ quan của Đo&agrave;n gồm c&oacute; Ban Tham mưu, Ban Ch&iacute;nh trị, Ban Hậu cần; lực lượng của Đo&agrave;n ban đầu c&oacute; 38 c&aacute;n bộ, chiến sĩ, trong đ&oacute; c&oacute; 20 đồng ch&iacute; thuộc c&aacute;c thuyền của Bến Tre, Tr&agrave; Vinh v&agrave; Li&ecirc;n khu V vừa điều ra. Đo&agrave;n c&oacute; nhiệm vụ mua sắm phương tiện, vận chuyển tiếp tế cho chiến trường miền Nam bằng đường biển. Đo&agrave;n đặt dưới sự l&atilde;nh đạo, chỉ đạo trực tiếp của Bộ Tổng Tư lệnh, lấy nh&agrave; số 83 L&yacute; Nam Đế (H&agrave; Nội) l&agrave;m trụ sở. Cuối năm 1961, đề &aacute;n c&ocirc;ng t&aacute;c của Đo&agrave;n đ&atilde; được Qu&acirc;n uỷ Trung ương v&agrave; Bộ Tổng Tư lệnh th&ocirc;ng qua; ng&agrave;y 12 th&aacute;ng 2 năm 1962, Tổng cục Ch&iacute;nh trị c&oacute; Quyết định số 09/QĐ th&agrave;nh lập Đảng uỷ Đo&agrave;n 759 do đồng ch&iacute; Phạm Th&aacute;i Ho&agrave; l&agrave;m B&iacute; thư. Quyết định th&agrave;nh lập Đo&agrave;n 759 thể hiện tầm nh&igrave;n chiến lược v&agrave; s&aacute;ng tạo của Bộ Ch&iacute;nh trị m&agrave; trực tiếp l&agrave; Qu&acirc;n ủy Trung ương v&agrave; Bộ Tổng Tư lệnh, sự ra đời của Đo&agrave;n 759 đ&aacute;nh dấu mốc lịch sử quan trọng, mở ra bước ph&aacute;t triển mới của tuyến đường vận tải chiến lược tr&ecirc;n biển. Ng&agrave;y 23 th&aacute;ng 10 trở th&agrave;nh ng&agrave;y truyền thống của Đo&agrave;n 759 trước đ&acirc;y, Lữ đo&agrave;n 125 Hải qu&acirc;n ng&agrave;y nay, đồng thời l&agrave; Ng&agrave;y mở Đường Hồ Ch&iacute; Minh tr&ecirc;n biển. 
 Sau đ&oacute;, ch&uacute;ng t&ocirc;i đưa anh Nguyễn Th&aacute;nh Ng&atilde; ra thăm Bến Nghi&ecirc;ng, nơi ng&agrave;y 13 th&aacute;ng 5 năm 1955, t&ecirc;n l&iacute;nh viễn chinh Ph&aacute;p cuối c&ugrave;ng cuốn cờ r&uacute;t khỏi đất liền Miền Bắc Việt Nam. Trong bức ảnh tr&ecirc;n, từ tr&aacute;i sang phải, l&agrave; Ho&agrave;i Kh&aacute;nh, Nguyễn Th&aacute;nh Ng&atilde;, B&ugrave;i Thị Thu Hằng, Quang Tuyến, Trần Hồng &Aacute;nh. Trong ảnh tr&ecirc;n đ&acirc;y, từ tr&aacute;i sang phải, l&agrave; Quang Tuyến, Nguyễn Th&aacute;nh Ng&atilde;, Ho&agrave;i Kh&aacute;nh, B&ugrave;i Thị Thu Hằng, Nguyễn Th&aacute;i Thanh. 
    C&aacute;ch đ&acirc;y vừa đ&uacute;ng 50 năm, với tầm nh&igrave;n chiến lược v&agrave; s&aacute;ng tạo, Đảng v&agrave; Qu&acirc;n đội ta quyết định mở  Đường Hồ Ch&iacute; Minh tr&ecirc;n biển. C&oacute; h&agrave;ng trăm chuyến t&agrave;u thuyền lớn nhỏ, vận  chuyển h&agrave;ng chục ng&agrave;n tấn vũ kh&iacute;, h&agrave;ng h&oacute;a từ Miền Bắc chi viện cho  chiến trường Miền Nam đ&aacute;nh giặc, Đường Hồ Ch&iacute; Minh tr&ecirc;n biển ghi dấu bao  c&acirc;u chuyện thần k&igrave; về l&ograve;ng dũng cảm, đức hi sinh, sự t&agrave;i tr&iacute; của c&aacute;n  bộ, chiến sĩ ta; c&ugrave;ng những c&acirc;u chuyện cảm động về t&igrave;nh đồng đội, về  tinh thần vượt kh&oacute;, chịu đựng gian khổ, thời tiết khắc nghiệt, x&ocirc;ng pha  nơi hiểm nguy, đối mặt kẻ th&ugrave;. D&ugrave; th&agrave;nh c&ocirc;ng hay chưa thật trọn vẹn th&igrave;  mỗi chuyến đi như thế đều l&agrave; một chiến c&ocirc;ng. Thời gian sẽ qua đi, nhưng  những sự t&iacute;ch anh h&ugrave;ng, những huyền thoại của &ldquo;Đo&agrave;n t&agrave;u kh&ocirc;ng số&rdquo;, về  Đường Hồ Ch&iacute; Minh tr&ecirc;n biển. vẫn m&atilde;i m&atilde;i ngời s&aacute;ng trong trang sử oanh  liệt của d&acirc;n tộc ta như một thi&ecirc;n anh h&ugrave;ng ca bất tử, t&ocirc; thắm truyền  thống đ&aacute;nh giặc, giữ nước của nh&acirc;n d&acirc;n ta, Qu&acirc;n đội ta v&agrave; Qu&acirc;n chủng Hải  qu&acirc;n Nh&acirc;n d&acirc;n Việt Nam anh h&ugrave;ng, tiếp th&ecirc;m sức mạnh cho mọi thế hệ phấn  đấu thực hiện thắng lợi nhiệm vụ x&acirc;y dựng v&agrave; bảo vệ Tổ quốc Việt Nam x&atilde;  hội chủ nghĩa. 
 C&ograve;n đ&acirc;y l&agrave; bức ảnh chụp cuộc li&ecirc;n hoan gặp gỡ th&acirc;n mật do gia đ&igrave;nh anh Ho&agrave;i Kh&aacute;nh tổ chức tiếp anh Nguyễn Th&aacute;nh Ng&atilde; tại nh&agrave; h&agrave;ng Nhất Ly tr&ecirc;n đường Nguyễn Văn Linh (quận L&ecirc; Ch&acirc;n). Tại đ&acirc;y, lần đầu ti&ecirc;n 2 nữ bloggers Thy Nguy&ecirc;n v&agrave; Muối Biển của Hải Ph&ograve;ng được ofline... Thế m&agrave; kể từ ng&agrave;y c&ugrave;ng blogger Nguyễn Th&aacute;nh Ng&atilde; thăm Bến t&agrave;u kh&ocirc;ng số ở Đồ Sơn, đến h&ocirc;m nay vừa tr&ograve;n 1 năm qua đi. 
 TRẦN HỒNG &Aacute;NH    
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2011-10-14:330224</id>
 <title>Phía sau khe cửa</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/330224" /> 
  
 <updated>2011-10-14T13:46:01+07:00</updated> 
 <summary type="text">     Khi đang l&amp;agrave; học sinh phổ th&amp;ocirc;ng, Cấn V&amp;acirc;n Kh&amp;aacute;nh đ&amp;atilde; ao ước được viết văn. Cấn V&amp;acirc;n Kh&amp;aacute;nh sinh năm 1979, từng l&amp;agrave; đại ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
      Khi đang l&agrave; học sinh phổ th&ocirc;ng, Cấn V&acirc;n Kh&aacute;nh đ&atilde; ao ước được viết văn. Cấn V&acirc;n Kh&aacute;nh sinh năm 1979, từng l&agrave; đại biểu Hội nghị Những người viết văn trẻ to&agrave;n quốc lần thứ V, từng đoạt gải thưởng  T&aacute;c phẩm Tuổi xanh  về truyện ngắn năm 1998 của b&aacute;o Tiền phong, l&agrave; hội vi&ecirc;n C&acirc;u lạc bộ s&aacute;ng t&aacute;c văn học trẻ Hải Ph&ograve;ng. Cấn V&acirc;n Kh&aacute;nh c&oacute; một thời gian sống ở th&agrave;nh phố Hồ Ch&iacute; Minh, H&agrave; Nội v&agrave; tốt nghiệp khoa l&iacute; luận ph&ecirc; b&igrave;nh - s&aacute;ng t&aacute;c văn học Trường Đại học Văn h&oacute;a H&agrave; Nội, tham gia l&agrave;m s&aacute;ch, viết b&aacute;o cộng t&aacute;c với c&aacute;c b&aacute;o VietNamNet, Tiền phong, Người lao động, Thanh ni&ecirc;n... Cấn V&acirc;n Kh&aacute;nh đ&atilde; xuất bản 2 tập truyện ri&ecirc;ng:  Ch&agrave;ng hề của em  (Nh&agrave; xuất bản Trẻ, 1998),  Hạnh ph&uacute;c mơ hồ  (Nh&agrave; xuất bản Văn h&oacute;a S&agrave;i G&ograve;n, 2006) v&agrave; 1 tuyển tập truyện ngắn  Khi n&agrave;o anh thuộc về em  (Nh&agrave; xuất bản Hội Nh&agrave; Văn - 2007). Những trang viết của Cấn V&acirc;n Kh&aacute;nh c&oacute; khi l&agrave; truyện, c&oacute; khi chỉ l&agrave; tạp văn, nhẹ nh&agrave;ng v&agrave; mong manh, dịu d&agrave;ng v&agrave; day dứt, nhưng ấp ủ một nỗi buồn trong trẻo, hoang sơ của một t&acirc;m hồn nữ, của một t&acirc;m hồn trẻ, nơi những con người thuộc một thế hệ hiện giờ đang được kho&aacute;c l&ecirc;n m&igrave;nh c&aacute;i &aacute;o hiện đại. Nhưng chỉ cần đọc một truyện như  Ph&iacute;a sau khe cửa  sau đ&acirc;y cũng đ&atilde; lại thấy nỗi l&ograve;ng thăm thẳm mu&ocirc;n thuở của người đ&agrave;n b&agrave; ở c&acirc;y b&uacute;t trẻ n&agrave;y. T&aacute;c giả đ&atilde; d&ugrave;ng ba giọng kể, ba điểm nh&igrave;n, soi chiếu v&agrave;o một sự việc, trong ba t&acirc;m trạng kh&aacute;c nhau của ba nh&acirc;n vật, để n&oacute;i được tối đa điều muốn n&oacute;i bằng một số chữ tối thiểu c&oacute; thể trong khu&ocirc;n khổ một truyện ngắn. Ch&uacute;ng ta sẽ thấy thương cảm hơn những phận người, thương cho c&aacute;c nh&acirc;n vật trong truyện, v&agrave; thương ch&iacute;nh ta hơn nữa sau khi đọc xong truyện ngắn n&agrave;y.  
   Ph&iacute;a sau khe cửa   
 T&ocirc;i chuồi người ra khỏi v&ograve;ng tay cứng c&aacute;p đang qu&agrave;ng chặt th&acirc;n m&igrave;nh. Kh&ocirc;ng chớp mắt, t&ocirc;i nh&igrave;n ra khoảng s&acirc;n mưa ngập trắng x&oacute;a qua &ocirc; cửa sổ b&eacute; bu&ocirc;ng hờ một nửa tấm r&egrave;m nhung đỏ như m&agrave;u m&aacute;u nơi ph&ograve;ng ngủ của &ocirc;ng. Hơi lạnh r&ugrave;ng l&ecirc;n từng đợt khiến t&ocirc;i co m&igrave;nh, k&eacute;o chăn l&ecirc;n ngang bụng rồi l&uacute;c ấy phải giữ nguy&ecirc;n tư thế v&igrave; t&ocirc;i chưa kịp nhỏm dậy th&igrave; &ocirc;ng đ&atilde; v&ugrave;i đầu v&agrave;o. 
 Những sợi t&oacute;c bạc. Ch&uacute;ng nằm ngả ngớn l&ecirc;n nhau, hiếm hoi lắm mới thấy một sợi đen chen v&agrave;o. T&ocirc;i nhớ m&aacute;i t&oacute;c của bố t&ocirc;i, sự li&ecirc;n tưởng tuyệt đối n&agrave;y khiến l&ograve;ng t&ocirc;i se thắt. T&ocirc;i kh&ocirc;ng tin l&agrave;, sau ngần ấy thời gian, ấn tượng về bố trong t&ocirc;i chỉ l&agrave; những sợi t&oacute;c bạc. Ch&uacute;ng khiến t&ocirc;i đau đớn hơn những trận đ&ograve;n d&atilde; man bố thường quất l&ecirc;n t&ocirc;i v&agrave; c&aacute;c em sau cơn say rời r&atilde;. 
 "Lũ khốn nạn!" Bố thường hực l&ecirc;n một tiếng chửi rồi mới giơ tay l&ecirc;n, &ocirc;i những vết lằn mỏng hằn s&acirc;u l&ecirc;n tuổi thơ kh&ocirc;ng c&oacute; mẹ. 
 Sau đ&oacute; l&agrave; những nếp nhăn. 
 Những nếp nhăn k&eacute;o d&agrave;i từ kh&oacute;e mắt, xuống cằm rồi k&eacute;o suốt dưới bụng th&agrave;nh lớp mỡ nhăn nheo chồng l&ecirc;n nhau. Nếu &ocirc;ng nằm quay qua t&ocirc;i, co người với tư thế của một con t&ocirc;m, th&igrave; t&ocirc;i hay đưa tay chạm v&agrave;o ch&uacute;ng với x&uacute;c cảm lạ kỳ như chưa bao giờ được nếm trải trong đời. V&agrave; mỗi khi ng&oacute;n tay &uacute;t của t&ocirc;i nghịch ngợm, &ocirc;ng chỉ cười v&agrave; kh&ocirc;ng để t&ocirc;i phải đợi chờ l&acirc;u hơn, &ocirc;ng h&ocirc;n t&ocirc;i chậm r&atilde;i, cẩn thận, từng ch&uacute;t một. Sự dịu d&agrave;ng của &ocirc;ng c&oacute; thể khiến t&ocirc;i mềm người v&agrave;o bất cứ l&uacute;c n&agrave;o. 
 T&ocirc;i y&ecirc;u &ocirc;ng, tuy kh&ocirc;ng phải ngay từ gi&acirc;y ph&uacute;t đầu ti&ecirc;n khi t&ocirc;i xuất hiện ở căn nh&agrave; hoang vắng rộng th&ecirc;nh thang n&agrave;y với bộ dạng lếch thếch v&agrave; khốn khổ. Nhưng c&oacute; thể t&ocirc;i đ&atilde; ấn tượng những nếp nhăn của &ocirc;ng, khi &ocirc;ng ch&agrave;o t&ocirc;i bằng hai c&aacute;nh tay dang rộng, tựa như nỗi c&ocirc; đơn của &ocirc;ng sau bao nhi&ecirc;u th&aacute;ng ng&agrave;y đ&egrave; n&eacute;n giờ mới c&oacute; dịp sổ tung. &Ocirc;ng xa l&aacute;nh cuộc đời bằng c&aacute;ch kh&ocirc;ng chịu ngồi xe lăn. Với &ocirc;ng chỉ c&oacute; &ocirc; cửa sổ nh&igrave;n ra đ&aacute;m m&acirc;y mờ mịt tr&ecirc;n kh&ocirc;ng trung l&agrave; khoảng rỗng duy nhất trong thế giới bưng b&iacute;t của ri&ecirc;ng m&igrave;nh. T&ocirc;i y&ecirc;u những nếp nhăn của &ocirc;ng, cũng như t&ocirc;i y&ecirc;u nỗi c&ocirc; đơn ấy, nỗi c&ocirc; đơn qu&yacute; ph&aacute;i v&agrave; xa lạ m&agrave; tuổi thơ x&aacute;m xịt v&igrave; đ&oacute;i ngh&egrave;o cơ cực của t&ocirc;i chưa bao giờ biết đến. 
 "Trời mưa thế n&agrave;y, chắc b&agrave; ấy kh&ocirc;ng về..." "V&acirc;ng!" "Em đ&oacute;i bụng chưa? T&ocirc;i nghĩ em cần phải ăn một ch&uacute;t g&igrave; đ&oacute;." "V&acirc;ng." "Em ngoan qu&aacute;! Lại đ&acirc;y n&agrave;o, cho t&ocirc;i &ocirc;m em." T&ocirc;i lại gần &ocirc;ng, &ocirc;ng đưa tay rờ l&ecirc;n t&oacute;c t&ocirc;i mềm mượt non tơ v&agrave; &oacute;ng ả, &ocirc;ng vuốt ve kỹ lưỡng tưởng như từng sợi một kh&ocirc;ng tho&aacute;t khỏi b&agrave;n tay sần s&ugrave;i ấy, khiến t&ocirc;i nghẹn lại, n&iacute;n thinh. "Em c&oacute; thể nằm l&ecirc;n t&ocirc;i, thế, t&ocirc;i th&iacute;ch như vậy lắm." T&ocirc;i leo l&ecirc;n &ocirc;ng, e d&egrave; đầy hổ thẹn. "Sao em lại quay đi, nh&igrave;n v&agrave;o mắt t&ocirc;i n&agrave;o!" T&ocirc;i nh&igrave;n v&agrave;o mắt &ocirc;ng, v&agrave; lại thấy những nếp nhăn cũ kỹ. T&ocirc;i tập trung v&agrave;o điểm nhấn đ&oacute;, mắt mở to. C&oacute; lẽ t&ocirc;i đ&atilde; rất quyến rũ &ocirc;ng v&agrave;o những khoảnh khắc thế n&agrave;y, hoặc ngược lại t&ocirc;i bị &ocirc;ng quyến rũ, trong tư thế trần truồng. Đ&atilde; qu&aacute; l&acirc;u, rất l&acirc;u rồi, dưới bụng t&ocirc;i, &ocirc;ng cứng c&aacute;p nhường n&agrave;o, lu&ocirc;n lu&ocirc;n, kh&ocirc;ng mệt mỏi v&agrave; kh&ocirc;ng thuy&ecirc;n giảm. 
 Nhưng tại sao &ocirc;ng kh&ocirc;ng giải tho&aacute;t cho t&ocirc;i? Gần hai năm qua chưa bao giờ &ocirc;ng muốn? Hay &ocirc;ng cố t&igrave;nh kh&ocirc;ng hiểu rằng cơ thể thiếu nữ của t&ocirc;i đang khao kh&aacute;t &ocirc;ng với những cung bậc nổi tr&ocirc;i, cuồng loạn đầy hoang hoải? T&ocirc;i mịt m&ugrave;ng kh&ocirc;ng lối tho&aacute;t. V&agrave; trong khoảnh khắc ấy, t&ocirc;i chợt nhớ đến c&ocirc;ng thức nấu ăn b&agrave; dạy t&ocirc;i chiều qua... 
 * 
 Trong ph&uacute;t gi&acirc;y n&agrave;y, thế giới của t&ocirc;i chỉ c&ograve;n c&oacute; em th&ocirc;i, em từ một nơi xa x&ocirc;i kỳ ảo m&agrave; &ocirc;ng trời đ&atilde; ban tặng cho t&ocirc;i, giữa th&aacute;ng ng&agrave;y d&agrave;i đằng đẵng hoang lạnh v&agrave; đau đớn xen lẫn nỗi sợ h&atilde;i triền mi&ecirc;n, m&ecirc; man mục n&aacute;t trong t&acirc;m hồn gi&agrave; cỗi. 
 Cả cuộc đời lăn lộn v&igrave; vợ, v&igrave; con, đến cuối đời, sau một cơn tai biến, t&ocirc;i chỉ c&ograve;n chiếc giường l&agrave;m bạn. N&oacute; l&agrave; vật v&ocirc; tri, v&ocirc; cảm cho d&ugrave; t&ocirc;i c&oacute; &uacute;p mặt v&agrave;o th&agrave;nh giường hay đập đầu l&ecirc;n n&oacute;, n&oacute; vẫn im l&igrave;m, nằm l&ugrave; l&ugrave; một chỗ. C&ograve;n b&agrave; ấy, n&agrave;o c&oacute; kh&aacute;c g&igrave; nhau? Mỗi lần đụng v&agrave;o b&agrave; ấy, trong t&ocirc;i chỉ c&ograve;n dấy l&ecirc;n cảm gi&aacute;c gần như l&agrave; gh&ecirc; tởm, v&igrave; những ng&oacute;n tay kh&ocirc; khốc, hay v&igrave; &aacute;nh mắt b&agrave; lạnh lẽo đầy th&ugrave; hận, hay người đ&agrave;n &ocirc;ng trong t&ocirc;i đ&atilde; chết dần theo chuỗi ng&agrave;y c&ocirc; đơn, khốn khổ v&igrave; đ&ocirc;i ch&acirc;n t&agrave;n phế kh&ocirc;ng thể n&agrave;o cử động v&agrave; một tr&aacute;i tim thoi th&oacute;p yếu đuối. C&oacute; nhiều đ&ecirc;m, t&ocirc;i kh&ocirc;ng ngủ. B&agrave; ấy cũng kh&ocirc;ng ngủ. T&ocirc;i bu&ocirc;ng lơi cho &yacute; nghĩ dọc ngang tr&ocirc;i nổi đến đ&acirc;u th&igrave; đến, thậm ch&iacute; c&oacute; l&uacute;c cầu mong một l&agrave; t&ocirc;i, hai l&agrave; b&agrave; ấy chết qu&aacute;ch cho xong. Những cơn mộng mị của t&ocirc;i sặc m&ugrave;i nhang kh&oacute;i v&agrave; buổi sớm tinh mơ, t&ocirc;i nặng trịch bởi c&aacute;nh tay b&agrave;, c&aacute;nh tay ph&igrave;nh to, b&egrave;o nh&egrave;o mỡ đ&egrave; nghiến l&ecirc;n ngực m&igrave;nh. T&ocirc;i chỉ muốn gạt phăng đi, nhưng bực bội, tức tối đến tuyệt vọng khiến t&ocirc;i xuội xuống, mắt nhắm nghiền để rồi lại ch&igrave;m trong cơn m&ecirc; mệt v&agrave; uất ức. B&agrave; ấy kh&ocirc;ng c&oacute; lỗi, chỉ cuộc đời c&oacute; lỗi, chỉ cuộc đời đưa đẩy đến n&ocirc;ng nỗi n&agrave;y đ&acirc;y, c&aacute;i gọi l&agrave; t&igrave;nh cảm vợ chồng ng&agrave;y c&agrave;ng mối mọt hoen rỉ theo sự b&agrave;o m&ograve;n của thời gian, khiến mọi c&aacute;i trở n&ecirc;n kh&ocirc; r&aacute;o v&agrave; cạn kiệt. Nhưng đời t&ocirc;i. Một ng&agrave;y kia. Đ&atilde; c&oacute; em. 
 Em xuất hiện bất ngờ khiến l&ograve;ng t&ocirc;i thảng thốt, t&ocirc;i như chiếc l&aacute; v&agrave;ng cuối m&ugrave;a đang chờ ng&agrave;y rụng xuống chợt thấy m&igrave;nh xanh lại. Em nấu nướng, giặt giũ, em b&oacute;n cho t&ocirc;i ăn, em nh&igrave;n t&ocirc;i tr&igrave;u mến, em h&aacute;t cho t&ocirc;i nghe, em b&eacute; bỏng dịu d&agrave;ng, kh&ocirc;ng hồn nhi&ecirc;n như mọi b&eacute; g&aacute;i ng&acirc;y thơ kh&aacute;c bởi tuổi thơ qu&ecirc; m&ugrave;a thiếu thốn. Nhưng đ&ocirc;i mắt em thẳm s&acirc;u chất chứa đầy ho&agrave;i niệm đ&atilde; khiến cho c&aacute;i tuổi năm mươi ch&iacute;n của t&ocirc;i chết ch&igrave;m trong đ&oacute;. 
 T&ocirc;i, biết bao lần muốn dấn s&acirc;u hơn, nhưng đ&ocirc;i mắt em khiến t&ocirc;i ngưng lại ở những vuốt ve &acirc;u yếm v&agrave; chỉ thế th&ocirc;i. T&ocirc;i muốn g&igrave;n giữ cho em sự trắng trong tinh khiết v&igrave; em l&agrave; thi&ecirc;n thần đ&iacute;ch thực. D&ugrave; cả hai ch&uacute;ng t&ocirc;i đều chờ đợi lắm rồi điều g&igrave; đ&oacute; ở ph&iacute;a trước, giống như một khoảnh khắc thi&ecirc;ng li&ecirc;ng chưa thể n&agrave;o x&acirc;m phạm. T&ocirc;i tranh thủ từng gi&acirc;y từng ph&uacute;t được c&ugrave;ng em, sự ngọt ng&agrave;o ngắn ngủi ấy đủ để t&ocirc;i gặm nhấm suốt đ&ecirc;m d&agrave;i l&ecirc; th&ecirc; b&ecirc;n cạnh người đ&agrave;n b&agrave; gi&agrave; nua lạnh lẽo kia. Như h&ocirc;m nay, khi chiều đ&atilde; qu&aacute; muộn m&agrave;ng. Chiếc v&aacute;y hoa em tự tay tụt xuống tận đầu gối. Dường như em đ&atilde; rất sẵn s&agrave;ng, với t&ocirc;i. 
 * 
 Xung quanh t&ocirc;i l&agrave; b&oacute;ng tối... 
 V&igrave; ngo&agrave;i trời đ&atilde; đen kịt lại từ l&uacute;c n&agrave;o. T&ocirc;i rời r&atilde;, v&agrave; họ, c&oacute; lẽ cũng rời r&atilde; sau những cơn hoan lạc. Hoặc c&oacute; thể l&agrave; kh&ocirc;ng, v&igrave; đối với một người đ&agrave;n b&agrave; đ&atilde; qu&aacute; tuổi m&atilde;n kinh như t&ocirc;i đ&acirc;y, chỉ cần động ch&acirc;n động tay ch&uacute;t th&ocirc;i l&agrave; c&aacute;c khớp xương gi&ograve;n tan trong cơ thể sẽ trở n&ecirc;n nhức nhối. 
 T&ocirc;i tiếp tục nh&igrave;n qua khe cửa. 
 &Aacute;nh mắt t&ocirc;i lạnh nhạt khi nh&igrave;n l&ecirc;n c&aacute;i giường, tấm drap m&agrave;u kẻ n&acirc;u, c&aacute;i gối cũng m&agrave;u n&acirc;u đầy bi thảm của t&ocirc;i. H&agrave;ng ng&agrave;y, khi t&ocirc;i (hoặc l&agrave; họ tưởng lầm) đi vắng, họ quần n&aacute;t l&ecirc;n đ&oacute;. Như h&ocirc;m nay. Như b&acirc;y giờ. C&aacute;i th&acirc;n h&igrave;nh nảy nở của con b&eacute; chưa qua tuổi mười bảy đ&egrave; nghiến l&ecirc;n &ocirc;ng ta, khuất lấp, ch&igrave;m tr&ocirc;i, chỉ c&ograve;n tiếng thở ph&igrave; ph&ograve; của &ocirc;ng ta vọng ra lẫn với tiếng thở gấp của con b&eacute;. Con &ocirc; sin khốn kiếp, đ&aacute;ng nguyền rủa nhất tr&ecirc;n đời m&agrave; c&aacute;ch đ&acirc;y hai năm t&ocirc;i đ&atilde; tha về từ một trung t&acirc;m giới thiệu việc l&agrave;m uy t&iacute;n để cưu mang, để rồi chẳng kịp dạy dỗ điều g&igrave;, bằng c&aacute;ch n&agrave;o đ&oacute; n&oacute; đ&atilde; leo l&ecirc;n được c&aacute;i giường của vợ chồng t&ocirc;i, chồm hỗm thế kia. V&agrave; &ocirc;ng ta, chồng t&ocirc;i, người đ&agrave;n &ocirc;ng liệt giường liệt chiếu kia đ&atilde; trở n&ecirc;n hăng h&aacute;i như chưa bao giờ thế trong suốt mười năm sinh hoạt n&oacute;i cười một chỗ. 
 H&agrave;ng đ&ecirc;m t&ocirc;i vẫn nằm cạnh &ocirc;ng, vẫn đưa tay ra cho &ocirc;ng gối đầu, vẫn &ocirc;m h&ocirc;n &ocirc;ng trong sầu muộn, chỉ để nhận về sự im lặng. T&ocirc;i đau đớn kh&ocirc;ng kinh ngạc. Đ&ocirc;i khi nửa đ&ecirc;m, t&ocirc;i ngồi dậy quan s&aacute;t &ocirc;ng trong giấc ngủ, say sưa trước th&acirc;n thể của &ocirc;ng, v&igrave; t&ocirc;i chẳng bao giờ qu&ecirc;n được những &acirc;n &aacute;i nồng say giữa ch&uacute;ng t&ocirc;i. D&ugrave; qu&aacute; l&acirc;u, rất l&acirc;u rồi, nhưng n&oacute; như những đường r&atilde;nh ăn m&ograve;n ăn mỏi v&agrave;o t&acirc;m hồn t&ocirc;i, người đ&agrave;n b&agrave; dại dột đ&atilde; hăng h&aacute;i rước về một kẻ xa lạ ngang nhi&ecirc;n tước đoạt hết thi&ecirc;n chức, quyền uy của một người vợ. 
 Một l&agrave; t&ocirc;i sẽ đạp cửa x&ocirc;ng v&agrave;o, la h&eacute;t loạn xạ, sẽ xỉa x&oacute;i, nhục mạ, lột hết v&aacute;y xống của con ranh con đĩ th&otilde;a kia tống cổ ra đường, thậm ch&iacute; l&agrave; t&ocirc;i c&oacute; thể giết chết hai kẻ sa đọa đ&agrave;ng điếm kia rồi đ&acirc;m một nh&aacute;t v&agrave;o tim m&igrave;nh cho tan cửa n&aacute;t nh&agrave;, cho kết cục đẫm m&aacute;u. Hai l&agrave; t&ocirc;i sẽ tiếp tục đứng đ&acirc;y, như một t&ecirc;n ăn cắp, nhớn nh&aacute;c sợ bị bắt quả tang đang r&igrave;nh m&ograve; b&iacute; mật của người kh&aacute;c nhưng ch&iacute;nh v&igrave; thế lại tr&agrave;n đầy kho&aacute;i cảm, thỏa m&atilde;n v&agrave; đau đớn khi kh&ocirc;ng bị ai ph&aacute;t hiện. Nhưng rồi, sau c&ugrave;ng, t&ocirc;i lại k&eacute;o d&agrave;i t&igrave;nh thế, để l&agrave;m g&igrave; th&igrave; t&ocirc;i chưa biết được. Hay t&ocirc;i đ&atilde; chai l&igrave; v&agrave; bệnh hoạn theo họ mất rồi? 
 Con b&eacute; đang th&igrave; th&agrave;o g&igrave; đ&oacute; v&agrave;o tai &ocirc;ng ta, n&oacute; gh&eacute; miệng day nhẹ những sợi r&acirc;u lưa thưa ở tr&ecirc;n cằm khiến &ocirc;ng ta gh&igrave; s&aacute;t với một quyết t&acirc;m lớn. &Agrave; th&igrave; ra l&agrave; sắp sửa. Con b&eacute; t&igrave; s&aacute;t v&agrave;o ngực &ocirc;ng ta, chỏm t&oacute;c hoe v&agrave;ng rung nh&egrave; nhẹ khi &ocirc;ng ta ra sức ưỡn c&aacute;i bụng nặng nề của m&igrave;nh l&ecirc;n. Một tiếng k&ecirc;u ngh&egrave;n nghẹt ph&aacute;t ra từ cổ họng con b&eacute;, nghe như tiếng m&egrave;o k&ecirc;u v&agrave; sau đ&oacute;, t&ocirc;i nh&igrave;n thấy chồng t&ocirc;i sau c&aacute;i rướn m&igrave;nh lần thứ hai bỗng đổ gập xuống, như một t&agrave;u l&aacute; chuối sau cơn b&atilde;o. Mắt &ocirc;ng ta trợn ngược, tay vồ l&ecirc;n ngực tr&aacute;i. Con b&eacute; cuống cuồng vật &ocirc;ng ta ra, tru tr&eacute;o, lần n&agrave;y kh&ocirc;ng phải l&agrave; tiếng m&egrave;o k&ecirc;u, m&agrave; t&ocirc;i nghe thảm thương như tiếng ch&oacute; con lạc mẹ. 
 &Ocirc;ng ta bất động. 
 Lạ thay. T&ocirc;i ngật đầu quay bước. Những bước ch&acirc;n nhẹ t&ecirc;nh, v&ocirc; cảm kh&ocirc;ng hoảng hốt. Sau lưng t&ocirc;i hai c&aacute;nh cửa tự nhi&ecirc;n kh&eacute;p lại bởi một cơn gi&oacute; l&ugrave;a qua khe. Như cơn chấn động nhỏ, khi c&oacute; một người từ gi&atilde; m&agrave; đi. 
 CẤN V&Acirc;N KH&Aacute;NH  
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2011-09-21:324952</id>
 <title>Gặp gỡ blogger Nguyễn Đình Xuân</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/324952" /> 
  
 <updated>2011-09-21T22:50:44+07:00</updated> 
 <summary type="text">    Gặp gỡ blogger Nguyễn Đ&amp;igrave;nh Xu&amp;acirc;n    
 Tối thứ hai 19-9-2011, mấy anh em bloggers Hải Ph&amp;ograve;ng vui đ&amp;oacute;n &amp;ocirc;ng bạn Nguyễn Đ&amp;igrave;nh Xu&amp;acirc;n - ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
     Gặp gỡ blogger Nguyễn Đ&igrave;nh Xu&acirc;n    
 Tối thứ hai 19-9-2011, mấy anh em bloggers Hải Ph&ograve;ng vui đ&oacute;n &ocirc;ng bạn Nguyễn Đ&igrave;nh Xu&acirc;n - một blogger H&agrave; Nội. L&agrave; ph&oacute;ng vi&ecirc;n b&aacute;o Qu&acirc;n Đội Nh&acirc;n D&acirc;n, Nguyễn Đ&igrave;nh Xu&acirc;n thường xuy&ecirc;n về c&ocirc;ng t&aacute;c tại nhiều đơn vị qu&acirc;n đội tr&ecirc;n địa b&agrave;n Hải Ph&ograve;ng. Hầu như lần n&agrave;o về đất Cảng, th&igrave; mấy anh em bloggers lại họp mặt vui vẻ như thế n&agrave;y... 
     
 Ảnh tr&ecirc;n, từ tr&aacute;i sang phải: Tuấn Anh, Nguyễn Đ&igrave;nh Xu&acirc;n, B&ugrave;i Qu&yacute; Thực, Ho&agrave;i Kh&aacute;nh, Nguyễn Quốc H&ugrave;ng. Kẻ tặng thơ, người tặng truyện, c&aacute;c bloggers đ&agrave;m đạo văn chương v&agrave; &ocirc;n lại chuyện cũ, hết chuyện c&ocirc;ng việc sang chuyện blogging kh&ocirc;ng đầu kh&ocirc;ng cuối. Vui đ&aacute;o để. 
     
 Tưởng Ho&agrave;i Kh&aacute;nh v&agrave; Nguyễn Đ&igrave;nh Xu&acirc;n quen nhau đ&atilde; l&acirc;u, n&agrave;o ngờ c&ocirc; bạn viết văn Cấn V&acirc;n Kh&aacute;nh c&ograve;n quen Nguyễn Đ&igrave;nh Xu&acirc;n từ c&aacute;i thuở blog 360yahoo chưa bị bức tử. Thảo n&agrave;o th&ecirc;m c&ocirc; bạn Cấn V&acirc;n Kh&aacute;nh, bức ảnh tr&ecirc;n đ&acirc;y cũng thấy dịu d&agrave;ng hơn. V&agrave; dĩ nhi&ecirc;n, Trần Hồng &Aacute;nh t&ocirc;i cũng thấy m&igrave;nh được thơm l&acirc;y trong bức ảnh dưới đ&acirc;y. 
      
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2011-09-14:323254</id>
 <title>Thành phố vào thu</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/323254" /> 
  
 <updated>2011-09-14T12:55:19+07:00</updated> 
 <summary type="text">    Th&amp;agrave;nh phố v&amp;agrave;o thu       
 &amp;nbsp; 
 Liễu chải t&amp;oacute;c, soi gương Hồ Tam Bạc 
 Gi&amp;oacute; m&amp;ugrave;a thu in g&amp;oacute;t thảm cỏ mềm 
 V&amp;agrave; ai nữa, ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
     Th&agrave;nh phố v&agrave;o thu       
 &nbsp; 
 Liễu chải t&oacute;c, soi gương Hồ Tam Bạc 
 Gi&oacute; m&ugrave;a thu in g&oacute;t thảm cỏ mềm 
 V&agrave; ai nữa, bước ch&acirc;n cũng kh&aacute;c 
 T&ocirc;i ngập ngừng đi về ph&iacute;a nh&agrave; em 
 &nbsp; 
 H&agrave;ng phượng vĩ đ&atilde; th&ocirc;i m&ugrave;a rực đỏ 
 Cho hoa sữa bồng bềnh ng&otilde; cũ th&acirc;n quen 
 Trận mưa thu thầm th&igrave; t&acirc;m sự. 
 V&agrave;nh n&oacute;n n&agrave;o nghi&ecirc;ng t&iacute;m ho&agrave;ng h&ocirc;n 
 &nbsp; 
 Những chiếc l&aacute; thả đầy mặt phố 
 T&ocirc;i nhặt l&ecirc;n ấp ủ l&ograve;ng m&igrave;nh 
 Mỗi chiều về em đi ngang ng&otilde; 
 Cả đất trời như thể bước v&agrave;o Thu. 
 &nbsp; 
  Hải Ph&ograve;ng, th&aacute;ng 8-2000  
 TRẦN HỒNG &Aacute;NH  
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2011-08-12:316464</id>
 <title>Lát cắt Hải Phòng</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/316464" /> 
  
 <updated>2011-08-12T02:39:53+07:00</updated> 
 <summary type="text">    Nh&amp;agrave; thơ Lưu Đ&amp;igrave;nh H&amp;ugrave;ng - hội vi&amp;ecirc;n Hội Nh&amp;agrave; văn Hải Ph&amp;ograve;ng- vừa được Nh&amp;agrave; xuất bản Hội Nh&amp;agrave; Văn cho ra mắt bạn ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
     Nh&agrave; thơ Lưu Đ&igrave;nh H&ugrave;ng - hội vi&ecirc;n Hội Nh&agrave; văn Hải Ph&ograve;ng- vừa được Nh&agrave; xuất bản Hội Nh&agrave; Văn cho ra mắt bạn đọc trường ca  Giọng biển . Trường ca ghi lại những cảm x&uacute;c ch&acirc;n thực của t&aacute;c giả về một thời h&agrave;o h&ugrave;ng của d&acirc;n tộc trong kh&aacute;ng chiến chống x&acirc;m lược trước đ&acirc;y v&agrave; những năm th&aacute;ng gần đ&acirc;y với những chuyển động t&iacute;ch cực của đất nước tr&ecirc;n chặng đường đổi mới.Trường ca gồm 2 phần:  Phần I - Nơi ta ở   &nbsp;  , gồm 6 chương:  1. Miền xưa; 2. Ra trận;3. Miền Trung; 4. Đ&egrave;n tim; 5.&nbsp; Nh&acirc;n ng&agrave;y giỗ trận; 6. H&agrave;nh tr&igrave;nh t&igrave;m mộ;   Phần II - Hơi ấm ng&agrave;y thường    g&ograve;m 9 chương:      1. Miền d&acirc;n gian; 2. Lửa v&agrave; c&acirc;y tre trăm đốt; 3. "Thơ ấy m&agrave;"; 4. Nế c&oacute; một ng&agrave;y; 5. Mưa hoang; 6. Nơi con s&oacute;ng đến; 7. Đất; 8. Thưa c&ugrave;ng Nguyễn Tr&atilde;i; 9. L&aacute;t cắt Hải Ph&ograve;ng.  T&ocirc;i đ&atilde; đ&oacute;n nhận tập s&aacute;ch n&agrave;y do t&aacute;c giả gửi tặng. Xin ch&uacute;c mừng nh&agrave; thơ Lưu Đ&igrave;nh H&ugrave;ng với tập trường ca vừa ra mắt v&agrave; xin tr&acirc;n trọng giới thiệu với bạn đọc gần xa về một chương cuối của trường ca n&agrave;y.  
  &nbsp;  
   L&aacute;t cắt Hải Ph&ograve;ng   
 &nbsp; 
 Lũ lượt v&agrave;o phố những tốp thợ cấy thợ cầy. 
 Xe đạp c&agrave; t&agrave;ng đ&egrave;o h&agrave;ng cọc dọc cọc ngang. 
 Vừa đạp xe vừa b&agrave;n t&aacute;n chuyện học h&agrave;nh, chuyện ganh chuyện đua, từng m&oacute;n tiền phải lo cho con, cho &ocirc;ng b&agrave; v&agrave; cưới xin giỗ chạp. 
 Cứ như thể n&oacute; l&agrave; h&agrave;nh trang mang theo người l&ecirc;n giường xuống đất đi chợ đi bu&ocirc;n. 
 Trục xe c&oacute;t k&eacute;t lẫn tiếng n&oacute;i&nbsp; cười v&agrave; n&eacute;t mặt dạn d&agrave;y sương gi&oacute;. 
 Tự nhi&ecirc;n như h&iacute;t thở kh&iacute; trời, như l&agrave; mọi nhẽ tất nhi&ecirc;n phải vậy. 
 Mặc &ocirc;ng nọ b&agrave; kia nh&agrave; lớn, xe sang, bị bắt bị t&ugrave; l&ecirc;n voi xuống ch&oacute; . 
 Việc đồng việc &aacute;ng việc nh&agrave; việc cửa, việc con c&aacute;i, c&oacute; mấy con lợn n&aacute;i trong chuồng cho l&agrave;m trọng. 
 &nbsp; 
 Th&agrave;nh phố chưa đ&oacute;n mặt trời sương sớm theo vệt xe đi. 
 Trong gi&oacute; ngửi m&ugrave;i b&ugrave;n quần &aacute;o của nhau,.nứt nẻ ch&acirc;n chim d&eacute;p nhựa.. 
 B&ograve;n m&oacute;t từng đồng tiền lẻ, d&egrave; sẻn ch&eacute;n nước ch&egrave; quả ổi. 
 Bỗng thấy đời s&aacute;ng bừng khi nghe tin ch&aacute;u con đỗ đạt. 
 &nbsp; 
 B&agrave;i văn thi c&oacute; b&oacute;ng c&acirc;y bồ kết ở khu Tư. 
 C&oacute; &aacute;nh đ&egrave;n nhe nh&oacute;i trong tim rừng m&ugrave;a chiến dịch. 
 C&oacute; hương thơm v&agrave;o một ng&agrave;y giỗ sau thời trận mạc. 
 C&oacute; b&oacute;ng người đi t&igrave;m mộ người th&acirc;n. 
 Thả hồn v&iacute;a về miền d&acirc;n gian.. 
 Thổi ống s&aacute;o từ c&acirc;y tre trăm đốt. 
 Thơ ấy m&agrave;! Nếu một ng&agrave;y l&ecirc;n cơn đi&ecirc;n vật chất. 
 Th&igrave; l&agrave;m sao thuần h&oacute;a giọt mưa hoang. 
 &nbsp; 
 Nơi con s&oacute;ng đến đất đai, b&agrave;i lịch sử chợt đau c&ugrave;ng Nguyễn Tr&atilde;i. 
 Như vất vả trăm qu&ecirc; ta c&oacute; một Hải Ph&ograve;ng. 
 &nbsp; 
 Vượt Cầu Niệm, Cầu Quay, Cầu B&iacute;nh...Cầu R&agrave;o toả v&agrave;o chợ phố mặc cả xuống l&ecirc;n. 
 Gương mặt chợ đ&ecirc;m mải l&atilde;i lỗ qu&ecirc;n lu&ocirc;n giấc ngủ. 
 Th&uacute;ng c&aacute;t tr&ecirc;n đầu, g&aacute;nh gạch tr&ecirc;n vai bập bềnh x&agrave; lan s&ocirc;ng d&agrave;i b&atilde;i rộng . 
 M&ugrave;a h&egrave; mồ h&ocirc;i như tắm, m&ugrave;a đ&ocirc;ng &aacute;o quần như bao. 
 Cười n&oacute;i x&ocirc;n xao nhịp sống d&ograve;ng tr&ocirc;i, b&igrave;nh thản thuỷ triều l&ecirc;n xuống. 
 Xẩm tối mớ rau con t&eacute;p con t&ocirc;m nổi lửa rơm thơm gia đ&igrave;nh đo&agrave;n tụ. 
 C&aacute;m lợn c&aacute;m g&agrave; trong nh&agrave; ngo&agrave;i s&acirc;n tất tật một tay đ&agrave;n b&agrave; thu v&eacute;n. 
 Ch&eacute;n rượu vại bia nhấp nhổm &ocirc;ng chồng lo chuyện viển v&ocirc;ng to lớn. 
 Con b&eacute; che đ&egrave;n&nbsp; học nếm học th&ecirc;m. 
 Tối nay ti vi c&oacute; Thị M&agrave;u l&ecirc;n ch&ugrave;a t&iacute; nữa th&igrave; qu&ecirc;n. 
 Mắt ng&oacute; m&agrave;n h&igrave;nh tay tranh thủ chuẩn bị v&agrave;i thứ mai c&ograve;n&nbsp; chợ sớm. 
 &nbsp; 
 V&agrave; c&oacute; thể.. 
 Trạng lại được sinh&nbsp; ra. 
  10-2010   
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2011-08-05:315124</id>
 <title>Điều trái ngược</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/315124" /> 
  
 <updated>2011-08-05T02:03:53+07:00</updated> 
 <summary type="text">    C&amp;aacute;ch đ&amp;acirc;y 12 năm, tại trụ sở Hội Li&amp;ecirc;n hiệp Văn học Nghệ thuật th&amp;agrave;nh phố Hải Ph&amp;ograve;ng, chiều ng&amp;agrave;y thứ năm 29-7-1999, C&amp;acirc;u ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
     C&aacute;ch đ&acirc;y 12 năm, tại trụ sở Hội Li&ecirc;n hiệp Văn học Nghệ thuật th&agrave;nh phố Hải Ph&ograve;ng, chiều ng&agrave;y thứ năm 29-7-1999, C&acirc;u lạc bộ s&aacute;ng t&aacute;c văn học trẻ Hải Ph&ograve;ng với 29 th&agrave;nh vi&ecirc;n ban đầu đ&atilde; l&agrave;m lễ ra mắt. Ngo&agrave;i mấy hội vi&ecirc;n Hội Nh&agrave; văn Hải Ph&ograve;ng, như: Vũ Th&uacute;y Hồng, Vũ Thị Huyền, Ho&agrave;i Kh&aacute;nh, Lưu Quang Phổ,...     c&oacute; mặt ngay từ đầu     với vai tr&ograve; n&ograve;ng cốt, th&igrave;     C&acirc;u lạc bộ s&aacute;ng t&aacute;c văn học trẻ Hải Ph&ograve;ng     c&oacute; kh&aacute; nhiều gương mặt trẻ ng&agrave;y đ&oacute; lần lượt được kết nạp hội vi&ecirc;n Hội Nh&agrave; văn Hải Ph&ograve;ng, như: Tuấn Anh, Nguyễn Quốc H&ugrave;ng,     L&ecirc; Minh Thắng,     Phạm V&acirc;n Anh, B&ugrave;i Qu&yacute; Thực,     Nguyễn Ho&agrave;ng Lược,     Phạm Thị Th&ugrave;y Linh,&hellip; v&agrave; c&oacute; một số sau n&agrave;y c&ograve;n trở th&agrave;nh hội vi&ecirc;n Hội Nh&agrave; văn Việt Nam, như: Vũ Thị Huyền, Ho&agrave;i Kh&aacute;nh, Phạm V&acirc;n Anh. Nhưng c&oacute; những anh chị em l&agrave;m thơ, viết văn trẻ Hải Ph&ograve;ng ng&agrave;y ấy do c&ograve;n vướng bận học h&agrave;nh, c&ocirc;ng t&aacute;c hoặc l&agrave;m ăn xa nh&agrave; n&ecirc;n chưa c&oacute; điều kiện gắn b&oacute; nhiều với văn chương. Tuy chưa phải l&agrave; hội vi&ecirc;n Hội Nh&agrave; văn Hải Ph&ograve;ng, nhưng một số c&acirc;y b&uacute;t trẻ ng&agrave;y đ&oacute; vẫn c&oacute; được những trang viết đ&aacute;ng mừng, như: Cấn V&acirc;n Kh&aacute;nh, Nguyễn Ho&agrave;i Hương, Sơn Hạ, Đinh Th&uacute;y H&agrave;, Tạ Đỗ Hiền, Hồ Thị Kim Minh Ngọc, Đặng Hồng Đăng, Nguyễn Nam, Ng&ocirc; Ngọc H&agrave;, Nguyễn Trọng Tuấn, Đỗ Thu H&agrave;, Phạm Quang Hiển, Mai Thu Hương, Nguyễn Hồng Thịnh,&hellip; V&agrave; dĩ nhi&ecirc;n kh&ocirc;ng thể kh&ocirc;ng nhắc đến Lương Kim Phương - người em &uacute;t của C&acirc;u lạc bộ. B&acirc;y giờ Lương Kim Phương (trong ảnh: người ngồi thứ ba, từ tr&aacute;i sang phải) đ&atilde; c&oacute; nhiều năm dạy ngữ văn ở Trường Trung học phổ th&ocirc;ng Trần Hưng Đạo (huyện An L&atilde;o - Hải Ph&ograve;ng). Ngay từ khi l&agrave; sinh vi&ecirc;n đại học sư phạm Hải Ph&ograve;ng, Lương Kim Phương đ&atilde; c&oacute; kh&ocirc;ng &iacute;t b&agrave;i thơ, truyện ngắn v&agrave; b&agrave;i b&igrave;nh thơ, tiểu luận văn học được đăng tr&ecirc;n s&aacute;ch b&aacute;o Trung ương v&agrave; địa phương. B&agrave;i thơ sau đ&acirc;y nằm trong số đ&oacute;&hellip;   
       
   Điều tr&aacute;i ngược   
 &nbsp; 
 Ch&agrave;ng trai của em 
 Anh đừng cố gồng m&igrave;nh đi nữa 
 Em hiểu những điều đ&atilde; vỡ 
 Đang o&agrave; ra trong anh 
 &nbsp; 
 Ở ngo&agrave;i kia trời vẫn thắm xanh 
 Cơn b&atilde;o đ&atilde; qua v&agrave; con t&agrave;u sẽ về bến 
 C&oacute; phải anh lu&ocirc;n tự nhủ l&ograve;ng m&igrave;nh như thế 
 Sau những đắng cay gặp phải trong đời 
 &nbsp; 
 Nhưng em muốn anh kh&oacute;c l&ecirc;n, ch&agrave;ng trai của em ơi 
 Kh&ocirc;ng v&igrave; thế em nghĩ anh l&agrave; yếu đuối 
 Em kh&ocirc;ng muốn anh một lần bối rối 
 Vẽ khu&ocirc;n mặt y&ecirc;n b&igrave;nh, sau mặt biển b&atilde;o gi&ocirc;ng 
 &nbsp; 
 S&oacute;ng tan rồi, lại xa khơi anh biết kh&ocirc;ng 
 Em chẳng nghĩ con trai cứ lạnh l&ugrave;ng mới l&agrave; lẫm liệt 
 Em muốn một điều, một điều anh c&oacute; biết : 
 Anh kh&oacute;c được với ch&iacute;nh m&igrave;nh, để lại mạnh mẽ hơn. 
 &nbsp; 
  10-2003  &nbsp;  
 LƯƠNG KIM PHƯƠNG  
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2011-07-23:312334</id>
 <title>Đợi mưa</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://anhhp.vnweblogs.com/post/24920/312334" /> 
  
 <updated>2011-07-23T13:40:50+07:00</updated> 
 <summary type="text">   Đợi mưa   
 &amp;nbsp; 
 Ch&amp;uacute;ng m&amp;igrave;nh chung một m&amp;aacute;i hi&amp;ecirc;n 
 Tay vuốt nước, mắt trộm nh&amp;igrave;n nhau th&amp;ocirc;i 
 Em c&amp;uacute;i đầu, kh&amp;uacute;c ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>anhhp</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://anhhp.vnweblogs.com"> 
    Đợi mưa   
 &nbsp; 
 Ch&uacute;ng m&igrave;nh chung một m&aacute;i hi&ecirc;n 
 Tay vuốt nước, mắt trộm nh&igrave;n nhau th&ocirc;i 
 Em c&uacute;i đầu, kh&uacute;c kh&iacute;ch cười 
 C&ograve;n t&ocirc;i bối rối đứng ngồi kh&ocirc;ng y&ecirc;n 
 Gi&aacute; m&agrave; n&oacute;i được c&ugrave;ng em 
 Th&igrave; t&ocirc;i cũng thấy gần th&ecirc;m đường về 
 &nbsp; 
 Tối nay lối ấy t&ocirc;i qua 
 Gặp em đi với người ta ngược chiều 
 B&oacute;ng c&acirc;y xi&ecirc;u, b&oacute;ng t&ocirc;i xi&ecirc;u 
 Tr&aacute;ch đường chẳng n&oacute;i c&aacute;i điều t&ocirc;i mong 
 Tr&ecirc;n trời v&ocirc; nghĩa vầng trăng 
 V&agrave; t&ocirc;i v&ocirc; nghĩa đi trong nỗi sầu 
 &nbsp; 
 Nhờ mưa giăng lưới, bu&ocirc;ng c&acirc;u 
 Cho t&ocirc;i t&igrave;m lại buổi đầu gặp em. 
  1998  
 TRẦN HỒNG &Aacute;NH  
</content> 
</entry> 
 
</feed>
